Thứ Năm, 30 tháng 7, 2015

Dinh Thống Nhất, kiến trúc độc đáo của người Việt

Được sáng tạo bởi bàn tay và ý tưởng của người Việt, Dinh Thống Nhất đã trở thành một trong những biểu tượng của TP HCM và là điểm đến yêu thích của nhiều du khách mỗi khi đặt chân đến thành phố này.

< Tổng thể công trình Dinh Thống Nhất.

Dinh Thống Nhất hay Dinh Độc Lập là một trong những công trình kiến trúc nổi tiếng ở Sài Gòn. Năm 2009, Dinh Thống Nhất được định xếp hạng là một trong 10 di tích quốc gia đặc biệt đầu tiên của cả nước. Đây là một trong những địa chỉ tham quan thú vị của TP HCM, hàng ngày đón tiếp hàng ngàn lượt khách tham quan. Ngoài ra, dinh còn là nơi đón tiếp các vị khách cấp quốc gia.

< Thảm cỏ và đài nước ở trước Dinh.

Công trình dinh được thiết kế bởi Kiến trúc sư Ngô Viết Thụ - người Việt Nam đầu tiên và duy nhất đạt giải thưởng Khôi Nguyên La Mã về thể loại kiến trúc. Ông đã kết hợp hài hòa giữa nghệ thuật kiến trúc hiện đại và kiến trúc truyền thống phương Đông vào công trình.

< Bên trái là hai bức phù điêu và bên phải là những bức rèm hoa đá tăng thêm vẻ đẹp cho Dinh.
Dulichgo
Khởi công ngày 1/7/1962, khánh thành ngày 31/10/1966, Dinh Thống nhất được xây trên nền của Dinh Toàn quyền Đông Dương (còn gọi là Dinh Norodom do người Pháp thiết kế vào năm 1868). Công trình được xây dựng trong khuôn viên rộng 12 ha, diện tích sử dụng là 20.000 m2, gồm 3 tầng chính, hai gác lửng, một sân thượng và tầng hầm. Dinh có khoảng 100 phòng được trang trí theo phong cách khác nhau tùy vào công năng sử dụng.

< Phòng Đại yến, nơi tổ chức các cuộc chiêu đãi của tổng thống chính quyền trước năm 1975.

Phía trước Dinh là những thảm cỏ xanh non hình oval, chính giữa là đài phun nước, tạo nên vẻ đẹp thơ mộng cho khối công trình và màu xanh của cỏ tạo ra một cảm giác sảng khoái êm dịu cho du khách ngay khi bước vào cổng chính.
Điểm nhấn độc đáo này luôn được du khách làm vài tấm ảnh lưu niệm để lấy toàn bộ khối dinh đằng sau. Bước qua thảm cỏ là hồ nước hình bán nguyệt chạy dài theo mặt trước của đại sảnh. Trong hồ được trồng hoa súng, hoa sen gợi nên hình ảnh yên ả, tĩnh lặng như ở các ngôi đình, ngôi chùa cổ kính của Việt Nam.

< Phòng khách của tổng thống.
Dulichgo
Khi thiết kế, kiến trúc sư muốn tìm một ý nghĩa văn hóa cho công trình, nên mọi sự trang trí, xếp đặt về mặt tổng thể từ nội thất cho đến tiền diện bên ngoài đều tượng trưng cho triết lý cổ truyền, văn hóa phương Đông và cá tính của dân tộc Việt. Vẻ đẹp kiến trúc của Dinh còn được tô điểm thêm bởi những bức phù điêu và bức rèm hoa đá mang hình dáng những đốt trúc thanh tao bao trọn mặt tiền lầu hai.

< Phòng khách của Phó tổng thống.

Mỗi bức phù điêu là một tác phẩm nghệ thuật độc đáo, vừa có tác dụng trang trí vừa để nối liền các cửa sổ phía trên và phía dưới tạo thành một khối làm tăng vẻ đẹp bên ngoài. Các bức rèm hoa đá được biến cách từ bức cửa bàn khoa của các cung điện Cố đô Huế, không chỉ làm vật trang trí để tăng vẻ đẹp, những bức hoa đá còn có chức năng đón nhận và che khuất ánh sáng cùng với gió trời tự nhiên một cách hợp lý hài hòa.

< Phòng Trình Quốc thư.

Bước vào bên trong Dinh ta sẽ thấy tất cả các đường nét kiến trúc đều được phân phối một cách hợp lý, hài hòa. Trong mỗi phòng đều trưng bày các bức tranh về non sông, đất nước, con người Việt Nam hay các sự kiện lịch sử nổi tiếng của cha ông như bức “Việt Nam Quốc tổ", “Cẩm tú sơn hà”, “Vua Trần Nhân Tông dạo chơi” hay bức sơn mài “Bình Ngô Đại Cáo”. Mỗi bức tranh, mỗi vật dụng trang trí đều có ý nghĩa nhất định và làm tăng thêm vẻ đẹp thanh tao, trang nhã cho toàn bộ khối công trình.

< Cặp ngà voi được xem là lớn nhất ở Việt Nam ở phòng khách của tổng thống.
Dulichgo
Ngoài những giá trị mang tính lịch sử, Dinh Thống Nhất luôn là điểm tham quan thú vị của nhiều du khách trong và ngoài nước, đến đây du khách sẽ được dạo chơi trong một khuôn viên đầy ắp những mảng xanh mát lành, chiêm ngưỡng kiến trúc độc đáo và tìm hiểu thêm những giá trị lịch sử của dinh trong thời kỳ trước và sau 1975.

Ngoài ra du khách còn có thể mua thêm những món quà xinh xắn được khắc họa thông qua kiểu dáng, kiến trúc của dinh.

< Cầu thang được thiết kế độc đáo trong công trình dinh.


Thông tin thêm:

- Địa chỉ: 135 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, quận 1, TP Hồ Chí Minh.
- Vé vào cửa: Người lớn là 30.000 đồng, sinh viên là 15.000 đồng và học sinh là 3.000 đồng.
- Thời gian mở cửa sáng từ 7h30 – 11h00, chiều từ 13h00 – 16h00.
- Nếu đi theo đoàn du khách nên thuê hướng dẫn viên với giá 150.000 đồng/ đoàn để được hướng dẫn tham quan và diễn giải tận tình.

Theo Văn Trãi (Vnexpress)
Du lịch, GO!

Nghè Trần Khánh Dư ở Quan Lạn

Tài danh, công lao của Đức Thánh Trần Khánh Dư rất sâu đậm trong đời sống tinh thần của cư dân xã đảo Quan Lạn, huyện Vân Đồn. Ông là vị thần bảo trợ, là một phần hương hoả tinh thần của cư dân vùng biển ở đây...

< Nghè nhìn từ ngoài cổng.

Khi cộng đồng cư dân làng đảo Quan Lạn còn ở Cái Làng, họ cũng đã dựng nghè để thờ Trần Khánh Dư. Dấu vết ấy nay còn tìm thấy ở Vụng Nghè. Và khi phải dời cư đi nơi khác cùng với việc chuyển đình họ cũng đã chuyển nghè đi theo như một phần hương hoả của cả cộng đồng.

Ngôi nghè cũ được xây từ thời cư dân Cái Làng mới về lập cư ở Quan Lạn hiện nay không còn nữa. Theo di ngôn của một số bậc tiền bối thì nghè thờ Trần Khánh Dư xưa khá khang trang, được xây dựng theo kiểu chữ đinh, bốn góc có đao cong trên bờ nóc đắp nổi hình “Lưỡng Long Chầu Nguyệt”. Nghè rộng 5 gian, có hậu cung thờ nhô ra ở phía sau. Gỗ để dựng nghè toàn bộ là gỗ lim. Về trang trí nội thất, trên các vì kèo, xà, cồn đều chạm trổ khá tinh xảo với các hình hoạ tiết như rồng, mây, hoa lá, long, li, quy, phượng, hổ v.v.. Nghè có đại tự và rất nhiều câu đối sơn son thiếp vàng treo ở các hàng cột. Trong hậu cung nghè có tượng Trần Khánh Dư toạ lạc trên ngai sơn son thiếp vàng, có bài vị, sắc phong của một số triều vua...

Xung quanh ngôi nghè xưa có tường xây bao quanh ba bề, phía trước có giá quan được bày đặt, trang trí thêm các hình rồng hổ…
Dulichgo
Khi ngôi nghè làng bị hư hại, các bậc bô lão đã rước bài vị, sắc phong của Đức Thánh về phối tự tại đình hoàng. Và mảnh đất xưa làm nghè thờ Trần Khánh Dư đã được dâng vào việc dựng trường học. Sau năm 1980, trước đòi hỏi bức thiết của cộng đồng cư dân làng đảo, chính quyền địa phương đã trả lại vị trí không gian của ngôi nghè cũ và thuận để nhân dân xây dựng một ngôi nghè mới. Nghè mới có quy mô 3 gian tiền tế ở phía trước; phía sau có nhô ra một hậu cung thờ.

< Không gian kiến trúc bên trong.

Nghè được xây dựng tương đối đơn giản với tường gạch, mái ngói, khung nhà bằng nhiều loại gỗ khác nhau lim, de… Các thành phần kiến trúc được bào trơn đóng búa không có trang trí. Sau khi nghè được khánh thành vào năm 1986 dân làng lại long trọng rước bài vị, sắc phong Đức Thánh về an toạ tại nghè. Hiện tại, phần ngoại thất của ngôi nghè đã được sửa sang lại rất nhiều.
Dulichgo
Cụm di tích đình, chùa, miếu, nghè Quan Lạn đã được Bộ Văn hoá -Thông tin (nay là Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch) xếp hạng là di tích lịch sử, kiến trúc nghệ thuật cấp Quốc gia theo Quyết định số 575, ngày 14-7-1990.

Nghè, miếu, chùa và đình Quan Lạn có mối quan hệ gắn bó mật thiết trong đời sống tinh thần của cộng đồng cư dân địa phương. Ở những vị trí đầu bến, cửa sông cửa biển, đầu núi, nơi trung tâm làng xã Quan Lạn đều có các công trình tín ngưỡng tôn giáo được xây dựng nhằm đáp ứng nhu cầu tư tưởng và tình cảm của người dân.

Đặc điểm của những công trình kiến trúc này phản ánh khá sâu sắc tư duy, tình cảm, lòng tôn kính những anh hùng có công với nước, bộc lộ thị hiếu thẩm mỹ của người Việt đồng bằng châu thổ sông Hồng. Đám rước từ nghè về đình và lễ hội đua thuyền truyền thống ở Quan Lạn là biểu hiện sinh động cho mối quan hệ nói trên...

Theo Nguyễn Quang Vinh (Báo Quảng Ninh)
Du lịch, GO!

Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

Tục thờ Thông Thiên

Tục thờ Thông Thiên là một tín ngưỡng thờ Trời phổ biến ở miền Nam nước ta. Theo tín ngưỡng dân gian, Trời được xếp trước Phật trong các đối tượng được thờ, theo thứ tự "Trời - Phật - Thánh - Thần", nên việc thờ Trời là việc đầu tiên của mỗi người, mỗi nhà.

Trước năm 1975, ở các vùng quê Nam Bộ, hầu như nhà nào cũng có đặt một bàn thờ Thông Thiên trước nhà (nhiều khi gọi là bàn thờ Ông Thiên). Bàn thờ thường được làm bằng gỗ đơn sơ, gồm một cây cột cao khoảng 1,5 m, phía trên đặt một tấm ván hình vuông, mỗi cạnh dài khoảng 0,4 m, khá giả thì đổ cột bê-tông và dán gạch men. Trên bàn thờ lúc nào cũng có một lư hương và mấy ly nước mưa (loại ly nhỏ uống trà).

Vào những ngày quan trọng như mồng một, ngày rằm thì có thêm hai chén đựng gạo, muối và mấy dĩa hoa quả. Hằng ngày, vào lúc chập tối, chủ nhà đốt một nén nhang, chắp tay đứng trước bàn thờ khấn vái, cầu Trời ban phước lành, sức khỏe, bình an… hy vọng qua làn khói nhang tỏa lên Trời mang theo những lời cầu khẩn của gia chủ, để nguyện vọng được "thông" đến Trời (thông thiên), để Trời phù hộ cho người thân và gia đình mình.

Bàn thờ Thông Thiên là nơi nối kết tâm linh giữa con người với Trời, với tổ tiên, nơi giữ mối liên hệ giữa Trời và Đất, giữa người sống và người đã khuất. Điều này thể hiện bằng việc thắp nhang thường xuyên mỗi ngày, vào lúc chập tối - là thời điểm giao nhau giữa ngày và đêm, nén nhang được cắm trên lư hương - nơi ở giữa Trời và Đất.

Hình thức thờ Trời cũng được thực hiện trong nhiều tôn giáo xuất hiện ở miền Nam. Đạo Cao Đài thờ Thiên Nhãn, có nghĩa là "mắt của Trời", với biểu tượng hình một con mắt, tượng trưng cho Thượng Đế toàn năng, thấu rõ tất cả những hành vi của con người. Đạo Hòa Hảo ngoài việc thờ Cửu Huyền Thất Tổ và các anh hùng liệt sĩ có công với đất nước, mỗi gia đình tín đồ còn có một bàn thờ Thông Thiên trước sân nhà để tưởng nhớ Trời Đất.

Đối với người nông dân, ông Trời được xem là đối tượng có tài năng, có phép màu và có lòng từ bi để cứu giúp con người, nên mỗi khi gặp tai nạn thì "cầu Trời, khẩn Phật" để cho "tai qua, nạn khỏi". Trời có khi lại hữu hình, và cũng đồng dạng với con người nên được gọi là "Ông", ông Trời có mắt:
Dulichgo
"Trời ơi ngó xuống mà coi. Vợ tôi nó đánh bằng roi trâm bầu" (ca dao), và cũng có tai "Ai ơi chớ có ăn lời. Bụt kia có mắt, ông Trời có tai" (ca dao). Và ông Trời là người có trách nhiệm nên người ta tin rằng "Trời sinh voi, Trời sinh cỏ", "Trời sinh, Trời dưỡng", "Trời không phụ lòng người".

Như vậy, ông Trời từ một "đấng siêu nhiên" đã đi vào nhà người nông dân Nam Bộ, thấu hiểu tâm tư, tình cảm, chứng kiến những vui buồn, thấy được những khó khăn, vất vả của người nông dân và sẵn sàng ra tay cứu giúp. Ông Trời trở nên gần gũi như ông bà, cha mẹ, như người thân trong gia đình, nên việc thờ Trời là hết sức bình thường, hết sức tự nhiên.

Người Nam Bộ vốn chất phác và phóng khoáng trong cuộc sống và sinh hoạt nên sự hỗn dung trong việc thờ tự cũng được biểu hiện rõ nét. Người ta dễ nhận thấy nhiều bàn thờ Thông Thiên đôi khi còn có kết hợp thờ ông Tà bên cạnh, có khi là mấy hòn đá đặt bên cạnh lư hương, có khi là một góc nhỏ dưới chân bàn thờ Thông Thiên. Gặp ngày giỗ ông bà, hoặc ngày lễ, ngày Tết, cúng tổ nghề, tổ nghiệp… người ta cũng kết hợp luôn để cúng "ông Trời".

Nếu trong nhà có một mâm cơm cúng thì trên bàn thờ Thông Thiên cũng có lễ vật, hoặc là hoa quả, hoặc dĩa xôi, có khi rượu thịt. Ngày tất niên, gia đình nào cũng có mâm ngũ quả đặt trên bàn thờ Thông Thiên, hoặc trái dưa hấu tròn đầy đặn để cúng Trời, cầu nguyện cho sự sung túc cả năm.
Dulichgo
Hiện nay, nhiều địa phương ở Nam Bộ vẫn còn giữ tục lệ này, nhất là những vùng nông thôn. Quan sát bàn thờ Thông Thiên có thể nhận thấy sự mộc mạc, giản dị và chân thành của người dân đất phương Nam. Tuy nhiên, ẩn sâu trong đó là triết âm - dương đã tồn tại qua hàng ngàn năm với biểu tượng vuông - tròn vốn hiện hữu lâu đời trong tâm thức của người Lạc Việt.

Bàn thờ hình vuông tượng trưng cho đất (thuộc âm), lư hương hình tròn tượng trưng cho Trời (thuộc dương). Khát khao vươn đến sự hoàn hảo của người phương Nam được thể hiện thường trực hằng ngày qua hình ảnh bàn thờ Thông Thiên: có vuông - có tròn, có âm - có dương.

Theo Huỳnh Thăng (Cà Mau Online)
Du lịch, GO!

Sẽ xây dựng cáp treo tại Khu di tích Nhà Trần

(ANTĐ) - Bộ VH-TT&DL vừa có Công văn số 2714/BVHTTDL-DSVH gửi Sở VH-TT&DL tỉnh Quảng Ninh về việc thẩm định đầu tư xây dựng tuyến cáp treo và khu dịch vụ tại Khu di tích Nhà Trần ở Đông Triều.

Dự kiến, sẽ có 3 tuyến cáp treo được xây dựng. Trong đó, tuyến 1: Từ khu Trại Lốc lên chùa Ngọa Vân có chiều dài khoảng 2km. Ga đi tại khu Trại Lốc, ga đến cách chùa Ngọa Vân 400m; Tuyến 2: Từ chùa Hồ Thiên đến khu Bãi Bằng có chiều dài khoảng l,5km. Tuyến 3: Ga đi tại khu Đá Chồng (cách đỉnh Đá Chồng 400m và cách chùa Ngọa Vân 1,3km), ga đến tại khu Hồ Thiên (cách chùa Hồ Thiên khoảng 400m).

Bên cạnh việc thỏa thuận Dự án đầu tư xây dựng cáp treo và khu dịch vụ, Bộ VH-TT&DL cũng lưu ý một số vấn đề như: Không xây dựng công trình bát giác tại ga Ngọa Vân, ga Đá Chồng và ga Bãi Bằng. Hạn chế tối đa việc san gạt địa hình để tránh làm thay đổi cảnh quan. Bên cạnh đó tiến hành rà soát, đánh giá hiện trạng hệ thống cây xanh trong khu vực xây dựng cáp treo.
Dulichgo
Đối với các cây xanh có giá trị thì không chặt hạ và cần có phương án bảo vệ, di dời. Được công nhận là Di tích Quốc gia đặc biệt, quần thể khu di tích nhà Trần ở Đông Triều bao gồm 14 điểm di tích như: Đền An Sinh, lăng Tư Phúc, Thái Lăng, Mục Lăng, Ngải Sơn Lăng, chùa Tuyết, chùa Ngọa Vân, chùa Quỳnh Lâm...
Đây là một trong những vùng ẩn tích chứa nhiều di sản văn hóa đặc sắc của thời Trần.

Theo An Ninh Thủ Đô
Du lịch, GO!

Mưa rừng Đà Bắc

(iHay) - Một chiều Hà Nội, khi cơn mưa nhỏ bắt đầu rơi nhanh trên thành phố, chúng tôi ngược về một nơi không xa, đi đón cơn mưa ở một vùng đất khác. Vùng đất nơi tôi đến có cái tên gọi lên đã thấy hư hoặc, nên thơ: Đà Bắc.

< Hồ sông Đà xanh ngát.

Ở tít xa của tỉnh Hòa Bình, tôi chưa từng nghe đến cái tên Đà Bắc cho đến khi người bạn đồng hành của mình lên kế hoạch. Bỏ lại Hà Nội vừa rũ mình qua trận nắng nóng u mê suốt một tuần, mưa hạ đỏng đảnh rơi đều suốt hai ngày chúng tôi ở bản nhỏ êm đềm xinh đẹp nép mình bên hồ sông Đà xanh ngát.

Xuất phát muộn nên khi xe chạy qua con đường nhỏ quanh co giữa những cánh đồng ngô vàng rực đã là nhập nhoạng chiều. Qua xã Hiền Lương, trời tối hẳn, chúng tôi bật đèn xe chạy giữa những hạt mưa rơi lác đác. Con đường nhỏ gối đầu vào núi thẳm, bên trái tôi là sông Đà mênh mang uốn lượn, đâu đó bừng lên những ánh đèn sáng rực giữa lòng sông, như những ánh sao lấp lánh của một bầu trời khác.

Những lùm cây ven bờ lùi xa, chúng tôi dừng xe giữa đường, lặng ngắm màn đêm trước mặt. Đâu là bầu trời, đâu là sông xanh, dường như không còn rõ, chỉ còn những ánh sáng hư ảo lấp lóa như kim tuyến thêu trên vạt váy đen dài của cô thiếu nữ Mường.

< Khung cảnh dọc lòng hồ thuộc thôn Đá Bia, xã Tiền Phong.

Vài người bạn chúng tôi bắt gặp dọc đường đã dừng ở Hiền Lương, nhưng chúng tôi vẫn chạy thẳng đến thôn Đá Bia, xã Tiền Phong, dù đồng hồ đã chỉ gần 20 giờ. Hết đường lớn, 2 km chạy vào homestay của Đá Bia thật sự khó khăn khi bóng tối bao trùm, trận mưa vừa xong làm con đường vốn đã gập ghềnh, lởm chởm đá trở nên trơn trượt.
Dulichgo
Tôi gần như nín thở, khi sông Đà cách chúng tôi chỉ một gang tay, sẩy chân là trượt. Chẳng nói nổi sự nhẹ nhõm khi trông thấy ánh đèn sáng loang loáng và ngôi nhà sàn nho nhỏ ở trước mặt, lại còn thêm vài cô gái Mường mặc váy dài chấm gót đang sẵn sàng cho buổi diễn văn nghệ phục vụ riêng cho du khách nghỉ tại nơi này.

< Dòng sông Đà thơ mộng hòa với núi rừng làm nên những bức tranh tuyệt đẹp.

Mưa rơi nặng hạt hơn, chúng tôi ăn bữa tối muộn với vài chén rượu mật ong trong tiếng hát của các cô gái Mường. Họ hát bài dân ca nào đó bằng tiếng Mường mà tôi nghe không rõ. Thôi thì trong cái mờ ảo lãng đãng của gió núi, mưa rừng, cứ cho tôi nghĩ rằng đó là một bài hát tình yêu tha thiết, để dư âm của nó còn đọng lại sâu trong giấc ngủ mát rượi giữa căn nhà sàn vách đất, ngoài kia là mưa rơi rả rích và tiếng côn trùng ri rỉ như đang thầm thì một bản nhạc rất tình.
Đêm Đà Bắc ngọt ngào trôi qua, tôi ngỡ ngàng khi thấy ngôi nhà mình ngủ đêm qua nhìn thẳng ra lòng hồ xanh biếc. Vài người lấy xe đạp dựng sẵn ở một góc nhà khám phá con đường quanh bản, leo dốc và đổ dốc giữa hàng tre rợp bóng. 

< Chiếc mảng này vừa được chủ homestay nơi tôi ở đóng xong để du khách tự chèo ở ven bờ.

Tôi dậy muộn nên lười biếng ngồi đợi bữa sáng với khoai luộc, chuối hấp, xôi lạc, trứng rán, món nào cũng thơm phưng phức.
Dulichgo
Tôi vốn không thích chuối, nhưng vẫn ăn hết một trái chuối hấp to bằng cổ tay. Chuối chín vườn nhà, hấp lên trong chõ đồ xôi, thịt quả chắc lại vừa thơm vừa ngọt. Cầu kỳ hơn nữa là món xôi lạc, với những hạt lạc bùi ngậy đã được rang lên, giã dập, luộc qua trước khi thổi với xôi nếp nương thơm dẻo. Khách của nhà sàn, từ lạ đến quen cùng ngồi chung một mâm, thưởng thức bữa sáng trong những gợn gió mát rười rượi phả lên từ lòng hồ, trong tiếng xào xạc của lá rừng và tiếng chim ríu rít vọng lại lúc xa lúc gần.

< Đường vào suối với những bãi cỏ êm như ru.

Buổi sáng ở Đá Bia, du khách có khá nhiều lựa chọn: đạp xe đạp quanh bản, leo núi, bơi mảng, câu cá hoặc lội suối. Tôi và người đồng hành của mình bơi thuyền chừng 15 phút qua một quãng hồ để lội vào dòng suối nghe nói được đổ xuống từ một ngọn thác rất đẹp. Chẳng đi đường chính, hai chúng tôi cứ thế lội men theo dòng suối ngược lên nguồn, giữa những bãi cỏ êm ru mềm mại chuyển tiếp với tầng tầng cây bụi.

Cơn mưa rừng lác đác vài hạt, rồi bất ngờ rơi mau thành trận mưa rào. Chẳng kịp trú đi đâu, chúng tôi mặc kệ mưa, mặc kệ mình đang ướt sũng để tiếp tục đi với dòng nước dần trở nên mát lạnh dưới chân. Mưa rừng ngọt lịm, cái ngọt lịm phả vào môi, vào mắt như nhấn chìm chúng tôi giữa cái hoang dại nhưng rất đỗi dịu êm của đại ngàn.

< Bữa sáng đặc sắc với xôi lạc, chuối hấp…

Ham chơi trên đường quá nên khi vẫn đang loay hoay chưa tìm được đường tới đầu nguồn thì đã tới giờ về. Mưa đã ngớt, chúng tôi tạm hài lòng với “chiến lợi phẩm” là một chùm dâu da rừng hồng mọng hái được ở ven bờ suối. Mãi đến hôm nay, tôi mới biết hóa ra màu đỏ hồng của dâu da chứng tỏ nó còn xanh, dâu da chín sẽ ngả sang sắc trắng. Bóc lớp vỏ dày, cùi dâu da lộ ra từng múi trắng tinh căng mọng như múi măng cụt, thoảng vị chua nhè nhẹ. Tôi chẳng mấy khi ăn dâu da mua ở phố, nhưng chùm quả này lại có hương vị rất đặc biệt, có lẽ là vị của rừng chăng?
Dulichgo
Cơn mưa ngừng rơi cũng là lúc chúng tôi rời Đà Bắc trở về Hà Nội, sau vài chén rượu mật ong say chếnh choáng vì lòng hiếu khách của chủ nhà. Gần hai ngày ở huyện vùng cao xinh đẹp này...

< Và bữa trưa đẹp như bữa ăn ở nhà hàng nào đó...

Điều tôi làm nhiều nhất chỉ là hít thở đầy tràn sự thanh khiết và mát rượi của núi rừng, của mưa, của nhành hoa bưởi thoảng thơm trong đêm, là ngắm nhìn thật nhiều sắc xanh miên man chảy tràn trước mặt, xanh của lá rừng, xanh của dòng sông Đà bình yên như vẽ dọc đường đi, là lắng tai nghe tiếng mưa tí tách, tiếng gió xào xạc, tiếng chim ríu rít. Tôi chỉ là kẻ lữ khách đi kiếm tìm một chút bình yên, và vậy thôi, vậy thôi là đủ.

Huyện Đà Bắc - Hòa Bình cách Hà Nội khoảng hơn 100 km với những hoạt động sinh hoạt, văn hóa đặc sắc của người dân tộc Mường. Bạn có thể chọn hình thức trú ngụ homestay ở các xã như Hiền Lương, Tiền Phong với mức giá khoảng 40.000/người ngủ qua đêm, 60-70.000/người/bữa ăn, sau đó tham gia nhiều hoạt động giải trí thú vị như câu cá, bơi thuyền ngắm hồ, lội suối, đạp xe khám phá bản làng... Các homestay đều có treo biển dịch vụ chỉ dẫn dọc đường đi rất tiện lợi cho khách tham quan.

Theo Tịnh Tâm (iHay.Thanhnien)
Du lịch, GO!

Thứ Ba, 28 tháng 7, 2015

Những người ngắm Sơn Đoòng miễn phí

Tour khám phá hang động lớn nhất thế giới có giá 3.000 USD, nhưng những người gùi hàng được ngắm những cảnh đẹp mê hồn của kỳ quan này đôi ba lần mỗi tháng.

< Những porter Sơn Đoòng.

Sau khi những hình ảnh tuyệt đẹp của Sơn Đoòng được kênh truyền hình Mỹ ABC News đưa lên sóng trong chương trình Good Morning America hôm 13/5, cơn sốt thèm muốn khám phá kỳ quan này như được đẩy lên cao. Nhiều người muốn đến đây đành phải chờ đợi. Nhưng các porter của Oxalis (đơn vị lữ hành độc quyền khai thác tour Sơn Đoòng) lại thường xuyên được ngắm kỳ quan này.

"Trong đợt đoàn làm phim ABC thực hiện các cảnh quay trực tiếp ở hang Én, chúng tôi đã huy động 150 người tham gia làm các nhiệm vụ khác nhau. Họ vận chuyển 150 va ly thiết bị kỹ thuật, 12 máy phát điện cùng nhiều vật dụng khác vào Sơn Đoòng và hang Én", ông Nguyễn Châu Á, Giám đốc Oxalis, cho hay.

< Vua hang động Hồ Khanh.

Quá trình tuyển chọn porter cho tuyến thám hiểm này rất nghiêm ngặt, ưu tiên nam giới ở địa phương, có kinh nghiệm đi rừng. "Vua hang động" đặt tiêu chí sức khoẻ và kinh nghiệm đi rừng lên hàng đầu - phải là những người giỏi bơi lội, leo trèo cùng bản năng đi rừng đã ăn sâu vào máu của rất nhiều đàn ông ở vùng Sơn Trạch mới được nhận.
Dulichgo
"Công ty có 72 porter ưu tú nhất phục vụ tuyến Sơn Đoòng. Tôi làm tổ trưởng điều hành 3 nhóm, mỗi nhóm 24 người. Trong mỗi nhóm có trưởng nhóm, 2 hướng dẫn viên, 2 đầu bếp, còn lại làm nhiệm vụ gùi hàng bao gồm thức ăn, trang thiết bị, vật dụng cần thiết cho chuyến đi. Khách đi Sơn Đoòng chỉ mặc áo quần nhẹ và đội mũ bảo hiểm, đèn pin, còn hành lý đều do porter gùi", Hồ Khanh cho biết.

Trước khi được chọn vào làm porter Sơn Đoòng, những người này đều được công ty phối hợp với Sở Văn hoá - Thể thao và Du lịch tỉnh đào tạo về ngoại ngữ, cách ứng xử với du khách. Những kỹ năng về thám hiểm hang động, sử dụng các trang thiết bị, xử lý các sự cố do các chuyên gia của Hiệp hội Hang động Hoàng gia Anh đào tạo.

< Những porter Sơn Đoòng làm tất cả mọi việc từ gùi hàng cho đến nấu ăn, dựng lều, đảm bảo an toàn phục vụ du khách.

"Vào mùa nghỉ khai thác (từ tháng 9 đến tháng 1 hàng năm), chúng tôi đào tạo thêm cho mọi người về ngoại ngữ, kỹ năng phục vụ và truyền đạt kinh nghiệm kinh doanh về du lịch cho họ. Chúng tôi khuyến khích anh em kinh doanh, tăng gia sản xuất cung ứng thực phẩm, sản vật địa phương để tăng thu nhập", ông Nguyễn Châu Á nói.

Nhờ được đào tạo bài bản cùng quá trình huấn luyện kỹ lưỡng và bản năng sẵn có, porter Sơn Đoòng được du khách nước ngoài đánh giá cao. Maria Stefanopoulos, Trưởng phòng sản xuất chương trình Good Morning America, nhận xét: "Họ làm việc rất cẩn thận và chuyên nghiệp, mang lại độ an toàn cao trong hành trình đầy nguy hiểm vào Sơn Đoòng".
Dulichgo
Ông Howard Limbert (người đầu tiên khám phá hang động này) tham gia đào tạo đánh giá: "Họ không chỉ rất khỏe mà còn là những người đàn ông cần cù, chịu khó. Họ làm việc nhiệt tình và rất trung thực, đặc biệt nghiêm túc trong mọi việc suốt chuyến đi. Những kinh nghiệm đi rừng của họ rất quý giá".

< Porter Phạm Luân trở về sau chuyến đi cùng đoàn làm phim của đài ABC (Mỹ) hôm 14/5.

Những porter Sơn Đoòng làm tất cả mọi việc từ gùi hàng cho đến nấu ăn, dựng lều, đảm bảo an toàn phục vụ du khách. Ảnh: Ryan Deboodt.
Mỗi porter sơn Đoòng sẽ tham gia phục vụ từ 2-3 tour một tháng. Họ gùi ít nhất 30 kg hàng hóa và trang thiết bị, để vượt hành trình dài 23 km đường rừng từ Km 35 đường Hồ Chí Minh Tây vào, xuyên qua hang Én, rồi đi xuyên Sơn Đoòng.

Công việc vất vả, nhưng thù lao porter nhận được cũng không quá cao. Họ được trả ít nhất mỗi ngày 500.000 đồng tiền công, cùng 50.000 đồng tiền ăn. Thu nhập hàng tháng của các porter ít nhất là 6 triệu đồng, được lấy từ tiền mua vé của du khách đến Sơn Đoòng.
Dulichgo
Anh Phạm Luân (40 tuổi) cho biết, anh bỏ nghề đi rừng để làm porter vì công việc này đem lại khoản thu nhập ổn định hơn. Công việc vất vả nhưng đổi lại, anh có thể gặp được nhiều người, học hỏi nhiều điều, và đặc biệt là có thể tham gia bảo vệ rừng một cách trực tiếp, bằng việc tuyên truyền cho du khách về sự quý giá của những cánh rừng nguyên sinh, các loài động vật quý hiếm trong Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng.

< Nhiều khi porter tour Sơn Đòong trở thành người mẫu, người đánh đèn bất đắc dĩ.

Anh Lê Văn Hòa lại cho rằng nghề này đỡ vất vả hơn đi rừng, có thu nhập ổn định. "Tôi nghỉ học sớm, nhưng làm nghề này lại được học tiếng Anh, có thể nói chuyện với người nước ngoài thường xuyên. Khách nước ngoài đến Sơn Đoòng với những thiết bị điện tử mà tôi chưa bao giờ thấy. Xem họ sử dụng rất thú vị", thanh niên 19 tuổi nói.

Đa số người làm nghề porter đều cho rằng công việc này không hề buồn chán. "Mọi người muốn đến Sơn Đoòng đều phải tốn số tiền bằng chúng tôi làm hơn một năm. Còn chúng tôi, hàng tháng đều có đôi ba lần được nhìn ngắm những cảnh đẹp có một không hai mà chẳng mất đồng nào", anh Luân tâm sự.

Theo Văn Được/Zing news
Du lịch, GO!

Truyền hình Mỹ vào hang Sơn Đoòng với 150 porter

Nửa đêm đi chợ 'không ngủ' ở Hà Nội

Âm thanh xe cộ lẫn tiếng người mời gọi ở chợ đầu mối Long Biên sẽ mang đến cho bạn một bức tranh khác của cuộc sống ở Hà Nội.

Tấp nập suốt hơn 20 năm qua, chợ nằm ngay dưới chân cầu Long Biên là nơi giao thương quan trọng và quen thuộc của người dân Hà Nội. Rục rịch từ 10h tối nhưng chợ đông và nhộn nhịp nhất phải từ 12h đêm trở đi với những chiếc xe tải chở đầy hàng hóa.

Là chợ đầu mối nên các mặt hàng rất phong phú từ rau, củ, quả, đến thủy sản, gia súc, gia cầm... Trong đó, nổi bật nhất là các loại trái cây. Những gian hàng trong chợ thường bán sỉ cho các thương lái, còn trước cổng là một hàng dài trái cây trên vỉa hè được bán cho các khách mua lẻ.

Những người buôn bán của chợ rất đa dạng, chủ yếu đến từ một số huyện ngoại thành như Gia Lâm, Thanh Trì, Đông Anh,... và các tỉnh lân cận như: Bắc Ninh, Hà Nam, Phú Thọ,..
Dulichgo
Ngoài mua sắm, du khách còn được trải nghiệm không khí buổi đêm ở Hà Nội với những âm thanh trộn lẫn vào nhau như một bản nhạc sôi động. Trong đêm khuya, hình ảnh dễ gặp là người phụ nữ thồ những gánh hàng nặng trĩu trên vai từ sâu trong khu chợ ra ngoài đường. Để mưu sinh, họ phải thức dậy sớm và đợi chờ những chiếc xe tới rồi vận chuyển hàng. Những tấm lưng ướt đẫm mồ hôi lẫn cả sương đêm cứ liên tục ra vào. Dường như ai cũng vội vàng để quay vòng được nhiều chuyến hơn.

Bạn nên có thể chọn đi sâu vào bên trong để khám phá nét sinh hoạt đa dạng của khu chợ hoặc đứng yên ở một góc khuất nào đó quan sát. Người ra vào liên tục cùng những hoạt động ở đây tạo nên một bức tranh rất cuốn hút.
Dulichgo
Chợ có khu giữ xe máy với giá 10.000 đồng một lượt. Ngoài ra, bạn nên cẩn thận khi đi trên những con đường gần chợ, vì lượng xe chở hàng lúc này thường rất lớn. Trước khi ra về, bạn có thể đến bất kỳ hàng trái cây nào để chọn mua một ít làm quà.

Từ đây, bạn có thể đi bộ theo lối dẫn lên cầu Long Biên để tham quan và đứng nhìn khu chợ từ trên cao. Cây cầu trăm tuổi này không chỉ là chứng nhân lịch sử của đất nước mà còn dõi theo mọi sự đổi thay của khu chợ. Hiện tại, cây cầu đang trong đợt tu sửa lớn nhất từ trước đến nay. Đứng trên đây, những cơn gió se lạnh của trời đêm sẽ đem đến cho bạn những cảm giác thú vị.

Khi trời dần sáng, mọi âm thanh cũng bắt đầu lắng xuống. Những chiếc xe đầy hàng hóa rút dần để bắt đầu ngày mới. Những người bán ở lại tiếp tục công việc của mình. Nhịp sống cứ vậy qua ngày và tạo nên dấu ấn riêng cho khu chợ.

Chợ Long Biên không chỉ là biểu tượng của thủ đô, mà những sinh hoạt ở đây còn là một nét văn hóa đặc trưng của con người Hà Nội. Những trải nghiệm độc đáo về cuộc sống đêm ở chợ Long Biên sẽ giúp bạn hiểu hơn về cuộc sống và con người nơi mảnh đất Hà thành.

Theo Ngôi Sao
Du lịch, GO!

Các món nên thử khi du lịch Quảng Bình

(VNE) - Bánh lọc, khoai deo hay ốc ruốc là những món ngon để lại ấn tượng cho nhiều người khi có dịp ngang qua Quảng Bình, miền đất nằm bên dòng sông Nhật Lệ. Không chỉ có hang Sơn Đoòng hay hệ thống hang động Phong Nha - Kẻ Bàng nổi tiếng, Quảng Bình còn nhiều món ngon hấp dẫn du khách mỗi lần dừng chân.

Bánh lọc

Nguyên liệu làm bánh lọc gồm bột sắn lọc, tôm, thịt rim. Trước hết, bột nhào sơ, luộc chín, để nguội rồi nhồi kỹ lại một lần nữa. Lúc này, người làm sẽ cho một con tôm, ít thịt rim đã sơ chế vào giữa lớp bột rồi lấy lá chuối gói lại, đem hấp.

Bánh ăn cùng mắm chắt và vài lát ớt cay. Đây là loại nước chấm không quá chua, ngọt hay cay mà hài hòa. Vì vậy, bánh dậy được mùi thơm tôm thịt, vị dai dẻo. Đặc biệt, bánh để nguội, khi hấp lại không bị cứng, vẫn ngon như lúc mới làm cũng là điều khiến nhiều người yêu thích.

Bánh xèo

Món này làm từ gạo đỏ để bánh được dẻo và ngon hơn. Theo những người có kinh nghiệm, bánh có cách làm không quá cầu kỳ. Gạo bỏ hạt mốc, sâu sẽ đem xay cùng nước thành hỗn hợp bột lỏng rồi cho thêm hành, hẹ.
Dulichgo
Bánh chín có màu đỏ trắng, nổi nhiều hoa văn trên bề mặt. Đồ ăn kèm gồm nộm hoặc cá chuối. Đó là món làm từ quả chuối sứ thái nhỏ, sau đó luộc lên. Lúc này, người làm sẽ uốn thành hình con tôm, cá và nhúng qua bát gia vị. Khi ăn, bạn lấy bánh xèo, cuốn nộm hoặc cá chuối rồi kẹp bánh đa và chấm với nước mắm ớt cay.

Khoai deo

Người Quảng Bình thường gọi khoai deo bằng tên sâm đất vì món này có nhiều dưỡng chất. Khoai lang đỏ rửa sạch, luộc chín, cắt thành từng lát mỏng và phơi khô trong khoảng 10 nắng. Lúc này, bạn có thể thưởng thức vị ngọt tự nhiên, bùi của món ăn.

Cháo canh cá lóc
Dulichgo
Đây là đồ ăn sáng phổ biến ở Quảng Bình. Nước dùng nấu từ cua, xương cá và thịt heo ninh trong nhiều giờ. Khi sôi, người làm sẽ cho bánh canh cùng thịt cá lóc, tôm, thịt nạc đã xào sơ vào.

Đặc điểm của món này là bánh canh làm thủ công nên sợi to, mềm, nước dùng thơm ngậy. Khi ăn, bạn có thể cho thêm rau cải xanh hoặc hành ngò thái nhỏ. Điều này vừa làm món ăn thêm bắt mắt, vừa khiến hương vị được ngon hơn. Tại Đồng Hới, người dân còn ăn cùng nem chả để thêm no. Đây cũng là cách kết hợp lạ với nhiều du khách.

Lẩu cá khoai

Cá khoai hay cá cháo là nguyên liệu chế biến món lẩu nổi tiếng. Loại cá này được nhiều người yêu thích vì xương và thịt mềm. Để có món lẩu ngon, trước tiên người làm sẽ ninh nước dùng gồm cà chua, khế, nấm, me, măng chua, dưa cải, xương heo, xương cá để có được vị chua nhẹ và ngọt đậm. Cùng lúc đó, cá khoai làm sạch, cắt đôi hoặc để nguyên con ướp muối ớt, bột ngọt, cây nén (họ hành tỏi).

Khi ăn, thực khách sẽ chờ nước sôi rồi thả từng miếng thịt cá vào. Thông thường, mọi người sẽ ăn cả phần xương và thịt cùng rau sống để đổi vị. Những ai không thích có thể gạt xương riêng. Bạn cũng không nên để cá quá lâu vì thịt sẽ bị nát, mất vị đậm đà.

Đẻn biển
Dulichgo
Đẻn là một loại rắn biển mình nhỏ, thon dài, da nhám và có vảy. Khi mới đánh bắt, đẻn phải được rửa sạch sẽ, bỏ ruột và huyết đen trên sống lưng. Sau đó, tùy món, người làm sẽ băm nhỏ hay cắt khúc rồi trộn các gia vị tương đương. Có thể kể tên nhiều món như rượu tiết đẻn, ram, hầm thuốc bắc, xúc bánh tráng, cuốn lá lốt nướng... Tuy nhiên được yêu thích nhất vẫn là ram đẻn. Sau khi sơ chế, đẻn được băm nhuyễn, trộn gia vị. Đợi ngấm đều, người làm sẽ cuốn thành từng chiếc ram nhỏ rồi đem chiên vàng. Món này giòn, thơm và ngọt tự nhiên.

Ốc ruốc

Loại này có nhiều màu sắc khác nhau cùng hoa văn độc đáo trên mình. Ốc ruốc nhỏ nên khi nhể, mỗi người thường phải tỉ mẩn để lôi được phần ruột bé ra ngoài.

Cách chế biến phổ biến nhất là luộc. Ốc đem về, lựa con lớn rồi ngâm trong nước biển khoảng 6 tiếng cho nhả hết cát. Sau đó, số này được rửa lại bằng nước sạch một lần nữa rồi đem luộc khoảng nửa tiếng. Khi chín, bỏ thêm các loạt bột ngọt, lá chanh, ớt, trộn đều để thịt ốc đậm đà. Nhiều người cho rằng, ăn một đĩa mất nhiều thời gian nhưng bù lại, bạn có thể cảm nhận mùi thơm dân dã từ các phụ liệu đi kèm cũng như vị thơm đặc trưng, khó lẫn mà không tanh.

Chắt chắt bánh tráng

Chắt chắt là một loại hến ở cửa sông. Món này có cách làm và thưởng thức giống với hến bánh tráng của Huế. Đó là thịt chắt chắt xào qua với dầu ăn sau đó lấy bánh tráng, xúc từng miếng rồi rắc thêm chút rau thơm lên trên là được.  Tuy nhiên, một số thực khách lại nhận xét, vị của loại này dai, ngậy hơn vì sống ở nơi nước mặn, ngọt giao thoa.

Theo Diệu Huyền (Vnexpress)
Du lịch, GO!

Món ngon Quảng Bình 

Thứ Hai, 27 tháng 7, 2015

Hồng Ngài không còn 'thẩm sâu cùng cốc'

Đường vào Hồng Ngài phải đi qua xã Y Tý, huyện Bát Xát trèo đèo lội suối. Theo tiếng của người Mông, Hồng Ngài mang nghĩa Đá đỏ.

< Vào tháng 8, 9, khi mùa táo mèo bắt đầu, xung quanh thoang thoảng hương táo quyến rũ. Bạn nên một lần ngủ lại trong rừng hoặc cao nguyên và thức dậy sớm để ngắm Hồng Ngài hiện ra trong bình minh. Những thung lũng ngập hơi sương cùng cô gái Mông thấp thoáng với những đóa hoa dại lưng lửng bên sườn dốc sẽ làm bạn khó quên nơi đây.

Vài năm trước, muốn vào nơi tận cùng của mảnh đất thâm sâu cùng cốc Lào Cai này, chỉ có cách duy nhất là đi bộ. Bây giờ thì đã có con đường quanh co theo núi vào tận bản.

< Đường vào Hồng Ngài năm 2013 còn chông chênh theo núi...

Thung lũng Y Tý tựa một cái lòng chảo khổng lồ trong lòng dãy núi Nhì Cồ San. Từ Y Tý chạy xuyên vào Lao Chải, Sín Chải 1 và Sín Chải 2, con đường đất đỏ dốc đứng với những ngầm nước vốn là dòng suối róc rách chảy qua. Những ngôi nhà trình tường dày và rất đẹp nằm suốt dọc hai bên đường.

Các thôn Lao Chải, Sín Chải 1 và Sín Chải 2 có khoảng từ 30 - 40 ngôi nhà trình tường, có nhà lợp rơm rạ cách đây hàng chục năm mốc mủn, nhưng nhìn vẫn rất hấp dẫn. Thôn Hồng Ngài, xã Y Tý hiện nay có 71 ngôi nhà trình tường cũng đẹp không kém.

< Hồng Ngài hiện nay khác trước rất nhiều. Đường đi dễ hơn, khách du lịch biết đến và ghé thăm vùng này cũng nhiều. Vì thế những phiên chợ họp không chỉ đông đảo bà con dân tộc mà còn có sự góp mặt của những vị khách vãng lai.  Những con đường đất dài chừng vài km quanh co qua đồi núi sẽ dẫn du khách vào bản. Đây chính là quê hương "vợ chồng A Phủ" trong tác phầm cùng tên của nhà văn Tô Hoài.
Dulichgo
Nhớ thuở con đường vào Hồng Ngài đang được mở nhưng do vị trí núi non hiểm trở nên vẫn ngổn ngang đến hàng năm chưa hoàn thành. Lúc ấy, khách đi đường buộc phải đi bộ ước tính 20 km cả vào và ra. Rất hiếm người đi vào vùng này ngoài người dân bản.

Khách du lịch ghé thăm và biết đến vùng này thì lại càng không. Sau đoạn đường đất đầu tiên đi thẳng xuống những đoạn dốc dựng đứng của một con thác, cuối cùng cũng đến với bản đầu tiên và cũng là bản duy nhất cho đến tận khi đến được với Hồng Ngài, cách nhau gần 7 km.

< Hồng Ngài thuộc thị trấn Bắc Yên, huyện Bắc Yên, tỉnh Sơn La. Đến đây, bạn sẽ được trải nghiệm cuộc sống của những bản làng người Mông vẫn còn giữ được những nét hoang sơ vốn có.

Hồng Ngài thuở ấy xa xôi, dễ làm nản lòng tất cả những người muốn đến bản bởi những con dốc dài nối nhau đi rụng rời chân mà vẫn không hết. Núi non sông nước trùng trùng, những mái nhà lúp xúp xa xa, thấp thoáng sau những cánh đồng, khuất sau những khe núi.

< Những nếp nhà trình tường mát vào mùa hè và ấm khi đông về.
Dulichgo
Sau hơn bốn tiếng tấp tểnh đi bộ, những cánh đồng lúa đã nhường chỗ cho những cánh rừng bạt ngàn cây thảo quả. Đó cũng là nguồn sản vật chính của Hồng Ngài. Những mái nhà đơn sơ giản dị nơi thẳm sâu nhất của tỉnh Lào Cai nằm sát bên mép núi. Con đường đất chạy vòng vèo, nhũng nhẵng.

< Ghé thăm bản nhỏ, bạn không chỉ bị lôi cuốn bởi vẻ đẹp của cảnh sắc thiên nhiên mà còn ấn tượng với ẩm thực địa phương như cơm lam, bánh ngô...

Cách xa hẳn với những bản làng trong vùng núi Y Tý, Hồng Ngài cũng có câu chuyện của riêng mình.

Chuyện xưa kể lại rằng, hồi ấy đã lâu lắm rồi, người Mông, người Dao, người Hà Nhì ở vùng núi cao Y Tý, huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai, quanh năm cuốc đất làm nương, chăm lo xây dựng cuộc sống, thì một ngày mùa đông nọ, đất trời bỗng nhiên đổ rét làm nước đóng băng. Những ngôi nhà làm bằng tranh tre nứa lá không chịu nổi thời tiết khắc nghiệt kéo dài. Những người già đau yếu lăn ra chết, khắp bản khắp làng tiếng kêu khóc lan nhanh thấu đến tận trời xanh.

< Bạn có thể tự túc mang theo những vật dụng cắm trại và tận hưởng một đêm giữa chốn đất trời rộng mở.
Dulichgo
Giữa lúc ấy, bọn phỉ ở xứ lạ kéo đến phá phách các thôn, bản, chúng dùng máy bắn đá bắn sập hàng loạt nhà cửa của đồng bào, làm ai nấy đã rét càng thêm rét. Tiếng kêu than của con người làm Giàng (trời) cảm động, Giàng sai thần núi Hồng Ngài hiện ra, mách cho người Dao, người Mông, người Hà Nhì cách làm nhà trình tường bằng đất núi để chống lại giá rét và giặc dữ.

< Vùng núi Tây Bắc với cảnh sắc hoang sơ, cùng sự hòa quyện của thiên nhiên phong phú như thể đưa người ta đến một thế giới khác. Với đặc điểm địa hình đồi núi và khí hậu đa dạng nên bạn đến tham quan vào dịp nào cũng thích hợp. Mỗi mùa đều có vẻ đẹp riêng, nhưng mùa xuân và mùa thu Tây Bắc mới thực sự rực rỡ nhất.

Từ đó, người Mông ở Hồng Ngài nằm trên vùng núi cao 1.400 m biết cách làm nhà trình tường bằng đất đầu tiên. Đây cũng là nơi có nhiều nhà trình tường nhất và đẹp nhất ở xã vùng cao Y Tý ngày nay.

Ngày nay, đường vào Hồng Ngài đã phẳng phiu, khách du lịch đã lác đác xuất hiện để khám phá một bản vùng cao nhưng tuyệt đẹp.

Tổng hợp từ Vnexpress
Du lịch, GO!