Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2016

Bốn thú vui chớ bỏ qua khi đến Mộc Châu mùa hè

Nằm cách trung tâm Hà Nội khoảng 200km, Mộc Châu (Sơn La) là một điểm đến lý tưởng cho kỳ nghỉ lễ 30.4 - 1.5 sắp tới đây. Và đến Mộc Châu vào đầu hè, có 4 thú vui mà bạn không thể bỏ lỡ.

Đi hái quả

Mùa hè là thời điểm Mộc Châu bước vào vụ thu hoạch mận, mơ, đào chín rộ. Đến Mộc Châu, bạn có thể tìm đến các vườn quả để thưởng thức trái ngọt chín trên cây, để thử cảm giác đeo giỏ, đeo bế leo cây hoặc cầm cây gậy chọc lên các cành cao để hái quả.

Cảm giác hái quả xuống, dùng vạt áo lau qua cho sạch rồi nhai vội mới thấy vị ngon của trái đào rôn rốt chua, giòn tan, trái mận thơm đỏ ửng… nó quyến rũ đến đâu. Trái cây tươi ăn tại chỗ bao giờ cũng là ngon nhất.

Nơi nhiều mận, đào nhất là khu vực tiểu khu Cờ Đỏ, bản Nà Ka. Đặc biệt, trung tuần tháng 5 tại Nà Ka thường diễn ra Ngày hội hái quả, tại đây du khách được tham gia thi hái mận, ăn mận và nhiều hoạt động thú vị khác.
Dulichgo
Ngủ nhà sàn

Mộc Châu có 12 dân tộc anh em cùng chung sống, mỗi dân tộc lại có bản sắc riêng, nhưng người ta vẫn truyền tai nhau rằng: ăn Mèo, ngủ Thái… (tức ăn món ăn của người Mông, ngủ nhà sàn của người Thái). Vì thế đến Mộc Châu, nên thử tìm vào các bản làng để ngủ nhà sàn. Hiện có mấy địa điểm mà bạn có thể thử trải nghiệm này:

Bản Dọi, bản Hoa thuộc xã Tân Lập cách trung tâm thị trấn Nông trường Mộc Châu chừng 27km, dọc đường vào sẽ được ngắm những rừng mận xanh tốt. Trong bản có thể thấy những ngôi nhà sàn mộc mạc nằm sát nhau. Người dân ở đây chưa kinh doanh dịch vụ nhiều, chỉ có 2 homestay bản Hoa và bản Dọi là những nhà sàn được cải biên phục vụ khách với chất lượng tương đối tốt.
Dulichgo
Bản Áng là nơi người Thái đã cư ngụ ở đây đã lâu. Vì bản rộng nên chia ra thành bản Áng 1, Áng 2, Áng 3. Càng đi sâu vào trong bản, khung cảnh càng mộc mạc, giản dị với nhiều ngôi nhà sàn truyền thống. Có thể hỏi nhờ người dân để được tá túc thử một đêm đúng phong cách truyền thống hoặc lựa chọn những ngôi nhà sàn ở gần rừng thông bản Áng được làm mới để phục vụ khách du lịch. Nhiều ngôi nhà được sửa sang theo phong cách truyền thống, nhưng đồ dùng trang thiết bị có tiêu chuẩn khách sạn để khách thấy thoải mái nhất.
Giá một đêm ngủ dao động từ 50.000 - 80.000 đồng/người/đêm.

Ăn đặc sản

Đến Mộc Châu, một số món ngon nên thưởng thức một lần là bê chao, cá suối, cá hồi, thịt dê, thịt trâu… các món đều mang bản sắc Tây Bắc, được chế biến theo phong cách riêng, với một số gia vị đặc trưng, và nhiều món không thể có ở đồng bằng: nộm da trâu, pịa…

Tháng 5, vào mùa mưa, nếu có điều kiện về thời gian và muốn có nhiều trải nghiệm đáng nhớ, bạn cũng có thể tìm đến Suối Bàng thưởng thức ốc đá, hoặc về Chiềng Yên thử món ốc suối. Đây đều là những loại ốc đặc sản của vùng với hương vị hấp dẫn.
Dulichgo
Trời cũng bắt đầu nắng nóng, một cốc sữa chua mát lạnh hoặc một cốc sữa chua nếp cẩm ngọt bùi được làm từ sữa bò tươi có thể xua tan cái nắng nóng mùa hè và giúp nhanh chóng phục hồi sức khỏe.

Mua sắm

Hai thứ quà đặc trưng của cao nguyên Mộc Châu không thể không mua về cho người thân là chè và sữa. Có khá nhiều loại chè, nhưng có thể chia thành 2 dòng cho dễ lựa chọn: chè ô long có vị ngọt, thơm, nước xanh trong; chè shan tuyết, hoặc bát tiên có vị đắng, chát nhưng ngọt hậu. Với sữa, ngoài sữa tươi có thể lựa chọn mua các loại bánh sữa, kẹo sữa, sữa chua…
Các loại cây cỏ, thảo dược như giảo cổ lam, đẳng sâm, nấm linh chi, cỏ ngọt, táo mèo, mơ… giúp tăng cường sức khỏe, phòng và chữa bệnh cũng là sự lựa chọn phù hợp để mua về làm quà tặng người thân.

Những sản vật này đều bày bán khá nhiều tại các cửa hàng dọc đường đi. Nhưng một số địa điểm mua hàng có sản phẩm đa dạng, phong phú và chất lượng là: các nhà hàng 181, 64, 70, Siêu thị đặc sản Mộc Châu Farm, siêu thị Hùng Anh…

Theo Linh San (Thanh Niên)
Du lịch, GO!

Chợ ở Quảng Ngãi thời xưa

(QNg) - Sách Đại Nam nhất thống chí do Quốc Sử quán triều Nguyễn biên soạn (1882) cho biết ở Quảng Ngãi vào cuối thời vua Tự Đức có 38 chợ và quán. Trên những chợ được nói đến là những chợ có quản lý, thu thuế, tuy nhiên thực tế chắc chắn số chợ còn nhiều hơn.

< Chu Lai (Quảng Ngãi) 1971.

Các chợ được ghi chép là Chánh Mông, Phú Vinh (chợ Chùa), Thiết Trường, Xích Thổ, Thái Hòa (An Đồng), Phú Nhơn, Châu Tử (Châu Ổ), Lâm Lộc, Xuân An (Cầu Cháy), Thạch An, Châu Mỵ, Mỹ Khê, Đông Yên, Thạch Bi (Sa Huỳnh), Lộc Điền (chợ Xảo), Long Trì (chợ Mã), Tú Sơn (chợ Điếm), Quất Lâm (chợ Cây Sung), Phú Lâm (chợ Cà Đó), Thanh Hiếu, Trà Ninh, Hội An...

< Chợ Mỹ Lai năm 1970. Nguồn báo Quảng Ngãi lại ghi Chợ Sơn Mỹ (Tịnh Khê).

Các quán được ghi trong sách là Phúc Lộc (quán Cấm), Ba La (quán Thị Mít), An Hà (quán Bàu Dương), Chính Mông (quán Điểu Sông), Tư Vinh (quán Mũi Núi), Long Giang (quán Điểu Sông), Phong Đăng (quán Hàng Cau), Thạch Trụ, Bồ Đề, Thi Phổ (quán Mỹ), An Định (quán Chàu), Tân Tự (quán Dương), Lâm An (quán Cây Trâm), Lâm Đăng (quán Cát), Đông Ngạn (quán Trà Câu), Thạch Tân (quán Sứ).

< Một chợ quê Quảng Ngãi xưa chụp từ máy bay.

Ở nông thôn, thường mỗi xã hoặc một vài làng liền kề nhau có một chợ. Sách vở thường gọi tên chợ đặt theo tên làng xã (Thi Phổ, Châu Sa, Châu Me, Thạch Trụ, Năng An, Thạch Bi, Thanh Hiếu...), nhưng trong dân gian, người ta còn gọi tên chợ theo những cách giản dị, dễ nhớ và thuận lợi hơn. Khi thì gọi theo mặt hàng chính: Chợ bán bò thì gọi là Chợ Bò (chợ bò ở Phong Niên), bán rượu thì gọi chợ Hàng Rượu (Sơn Tịnh), bán tre thì gọi chợ Hàng Tre (Bình Sơn), chợ Tre (Tư Nghĩa)...

< Chợ Châu Ổ - Quảng Ngãi 1966.

Khi thì gọi tên theo tên người lập chợ: chợ Mới Bà Hợp (Sơn Tịnh), chợ ông Bố (Tư Nghĩa)... hoặc theo tên xứ đồng: Chợ Đồng Cát (Mộ Đức), chợ Đồng Tròn (Đức Phổ). Lại cũng có khi gọi tên theo đặc điểm của vị trí họp chợ: Chợ Dốc, chợ Cây Chay (Đức Phổ), chợ Tam Bảo (Nghĩa Hành) hay theo tên một hàng quán đã quen thuộc với nhiều người như chợ Quán Cơm (Sơn Tịnh), chợ Quán Hồng (Mộ Đức):

Kể từ Cầu Ván, Ao Vuông
Bước qua Quán Ốc lòng buồn lụy sa
Quán Cơm nào quán nào nhà
Ngóng ra Trà Khúc trời đà rạng đông
Buồn lòng đứng dựa ngồi trông
Ngó vô Hàng Rượu mà không thấy chàng.

< Đường phố Quảng Ngãi 1970.
Dulichgo
Trừ các chợ lớn ở các phố chợ, quang cảnh chợ quê rất đơn giản, vài lều quán hoặc bãi đất trống. Người bán bày sản phẩm thành hàng, thành dãy hai bên lối đi, hàng hóa thường là sản vật địa phương làm ra, thay đổi theo thời vụ. Chợ quê cũng "phân cấp" tự nhiên, thành chợ làng, chợ xã, chợ huyện. Trước những kỳ lễ, tết (tết Đoan Ngọ, tết Nguyên đán, rằm tháng bảy, rằm tháng mười...) chợ đông hơn bình thường. Ngày tết thì không họp chợ, nhường chỗ cho làng mở hội, có khi là một cuộc bài chòi.

< Đường Võ Tánh xưa nay là đường Nguyễn Nghiêm, đoạn trước cổng chợ, gần bến xe những năm 1970.

Chợ quê dựa vào thời gian họp mà phân ra hai loại chợ phiên và chợ hôm. Chợ phiên họp vào những ngày theo chu kỳ nhất định. Chợ bò Phong Niên (Sơn Tịnh) họp vào ngày chẵn (theo âm lịch). Chợ phiên Tam Bảo, huyện Nghĩa Hành họp một tháng 6 phiên vào các ngày có số 2 và 7 ở cuối. Còn có phiên chính và phiên xếp (phiên chính bao giờ cùng đông người hơn, người mua kẻ bán từ nhiều nơi kéo đến tấp nập, rộn ràng). Cũng có những phiên chợ họp vào thời điểm khá đặc biệt trong năm, như chợ Sơn Phòng (tây Mộ Đức, nay không còn) diễn ra vào khoảng từ tháng hai đến tháng ba âm lịch: Người bán hàng từ khắp nơi trong tỉnh đổ về, có lính, có dân, người Kinh, người Thượng, có cả người từ Tam Quan, Bồng Sơn (Bình Định), Hà Đông (Quảng Nam) ra vào mua bán...

< Chợ cá Kỳ Hòa năm 1971.
Dulichgo
Chợ hôm (chợ quê) ngày nào cũng họp, người mua và người bán không quá đông, trao đổi mua - bán những hàng thiết yếu hàng ngày của từng gia đình; chợ thường họp vào buổi sáng sớm hay buổi chiều, nếu chợ họp vào buổi chiều thì gọi là chợ chiều.

Một số chợ quê về sau càng ngày càng sầm uất, hình thành tụ điểm dân cư rồi trở thành phố xá, thị tứ như chợ Châu Ổ (Bình Sơn), chợ Châu Sa (Sơn Tịnh), chợ Đồng Cát (Mộ Đức)...

Vào những thập niên đầu thế kỷ XX, kinh tế hàng hoá đã có những chuyển biến nhất định, số chợ ở Quảng Ngãi tăng lên nhanh chóng, hàng hoá và người đi chợ cũng đông đúc hơn. Tập tài liệu Quảng Ngãi tỉnh chí chép rằng toàn tỉnh lúc này có 73 chợ, bạc thuế năm 1932 là 7.388,4 đồng (tiền Đông Dương).
Dulichgo
Tài liệu này cho thấy hầu hết các chợ từ thời trước vẫn tiếp tục tồn tại, có một số chợ mới ra đời. Ngoài ra các tác giả còn ghi số tiền thuế của mỗi chợ. Nếu thuế phản ánh đúng (tương đối) sự phồn thịnh của từng chợ, cũng tức là kinh tế của một vùng đất, thì đây là số liệu rất đáng để nghiên cứu. 

Theo Lê Hồng Khánh (Báo Quảng Ngãi), ảnh từ Manhhai (Flickr) và nhiều nguồn khác.

Tết Ô Xị Chờ của đồng bào Si La

Khi mùa màng đã thu hoạch xong, bà con dân tộc Si La bản Nậm Sin, huyện Mường Nhé, tỉnh Điện Biên lại rộn ràng tổ chức ăn Tết Ô Xị Chờ với mong muốn bình an và cầu cho mùa màng vụ sau bội thu.

< Bà con Si La trong ngày tết.

Nậm Sin nằm ở khu vực biên giới khó khăn nhất của huyện Mường Nhé, cách trung tâm huyện gần 40 cây số, ngày trước, mỗi lần có việc vào Nậm Sin phải đi bè qua sông Đà, sau đó đi bộ xuyên rừng mấy cây số nữa mới tới nơi. Bản Nậm Sin có 46 hộ, với 208 nhân khẩu đều là người Si La.

< Đồng bào Si La chuẩn bị mâm cỗ cho ngày Tết.

Dân tộc Si La là một trong những dân tộc thiểu số có dân số ít nhất trong cộng đồng 54 dân tộc anh em trên dải đất hình chữ S. Theo số liệu hiện tại dân tộc Si La là 1 trong 5 dân tộc có dân số ít hơn 1.000 người.
Dulichgo
Trước đây địa bàn cư trú duy nhất của dân tộc Si La là xã Can Hồ, huyện Mường Tè, tỉnh Lai Châu (cũ). Năm 1973, thực hiện chủ trương của Đảng, Nhà nước về sắp xếp, điều chuyển dân cư, một bộ phận dân cư được di chuyển và thành lập bản Nậm Sin, xã Chung Chải. Từ đó đến nay, cộng đồng dân tộc Si La đã có trên 45 năm gắn bó bên dòng Nậm Sin.

< Phụ nữ Si La giúp nhau mặc trang phục truyền thống trong ngày Tết.

Là một dân tộc thiểu số ít người lại cư trú tại địa bàn khó khăn về giao thông, trình độ sản xuất lạc hậu nên đời sống của đồng bào gặp rất nhiều khó khăn. Trong nhiều năm, tỷ lệ hộ nghèo của bản luôn là con số 100%. Khoảng hơn 10 năm trở lại đây nhờ sự quan tâm của Đảng, nhà nước đời sống của bà con đã có nhiều khởi sắc.

Theo phong tục của người Si La, cứ đến ngày con trâu (ngày Sửu) đầu tiên của tháng 12 dương lịch thì tổ chức ăn Tết chứ không cố định vào một ngày nào cả. Tết Ô Xị Chờ kéo dài trong vòng 3 ngày.

Theo truyền thống, cứ đến tết Ô Xị Chờ thì gia đình nào cũng mổ lợn. Một ngày trước khi sang năm mới của người Si La, dòng suối Nậm Sin vui như hội vì dân bản mang lợn ra mổ ăn tết. Thịt lợn thì có thể ít đi một tý, nhưng trong tết Ồ Xị Chờ của người Si La không bao giờ được thiếu sóc.
Dulichgo
Dân tộc này quan niệm, con sóc vị thế vô cùng đặc biệt, giống như vật tổ của đồng bào họ vậy. Già Chơ lý giải rằng, ngày xưa tổ tiên sống lang thang, khổ cực, không có lợn gà nên cứ mỗi khi năm hết tết đến thì chỉ có con sóc là loài dễ kiếm nhất.

< Trẻ em Si La chơi Tù Lu trong ngày Tết.

Đến bây giờ, mỗi gia đình ở Nậm Sin đều có một bàn thờ sóc. Dân bản cũng qui định, dòng họ nào không bắt được sóc để cúng thì không được ăn tết Ô Xị Chờ.

Khi đồ cúng đã được chuẩn bị đầy đủ, chủ nhà khấn với tổ tiên phù hộ mùa màng, sau đó là vào tiệc rượu. Đi khắp bản Nậm Sin vào ngày này nhà nào cũng bày sẵn mâm cơm, bàn rượu để tiếp khách.

Ai đến chúc Tết cũng phải ngồi lại uống với chủ nhà vài ba chén rượu. Mọi người cùng quây quần bên tiệc rượu, chúc nhau mạnh khỏe, làm được nhiều thóc ngô, nuôi được nhiều con lợn, con gà…
Dulichgo
Thông thường, khi người Si la đã ngồi vào bàn rượu thì chẳng mấy khi cuộc vui kết thúc sớm. Mâm cỗ có thể không được đề huề nhưng rượu không bao giờ hết. Chúc, say, ngất ngư có khi cả ngày trời. Tết là ngày đẹp nhất, người lạ vào bản không được ra ngay trong ngày mà phải chờ đến hôm sau. Tiệc tan, gia đình không quên biếu khách những chiếc bánh dày dẻo thơm và mời năm sau lại tới chung vui cùng bản làng.
Ngày Tết thứ 3 là ngày để con cái báo hiếu cha mẹ. Dịp này, những người con gái đã đi lấy chồng trở về tặng quà, chúc Tết bố mẹ đẻ, thể hiện lòng tri ân đối với bậc sinh thành.

Theo Dân Tộc Việt

Thứ Sáu, 29 tháng 4, 2016

Ốc tỏi, món ngon biển đảo Tây Nam

(TTO) - Là một trong những loài ốc ngon, giá trị dinh dưỡng cao, ốc tỏi có mặt nhiều ở các đảo Phú Quốc, Hòn Tre, Hòn Nghệ, quần đảo Nam Du (Kiên Giang) và các khu du lịch Hà Tiên, Cà Mau...

< Ốc tỏi, đặc sản vùng biển đảo Tây Nam.

Ốc tỏi con khá to (10 - 15 con/kg), vỏ màu hồng nhạt, bóng láng ở phần đầu, phần cuối có hình xoắn. Khi miệng ốc mở to thường để lộ một khối thịt màu hồng lợt. Gọi là ốc tỏi, dân miền biển có người giải thích do ốc có hình dáng như củ tỏi, có người lại cho rằng khi nướng chín thịt nó thơm ngon như mùi tỏi.

Các món ăn từ ốc tỏi phổ biến nhất thường là nướng mỡ hành hoặc xào với rau răm. Các quán đặc sản dọc theo các bờ biển Tây Nam và các đảo Phú quốc, Nam Du... hầu như nơi nào cũng bày bán các món ốc nướng, trong đó hấp dẫn nhất là ốc tỏi nướng trên bếp than hồng.

< Ốc tỏi nướng mỡ hành.

Khi nướng chín người ta cho nước sốt mỡ hành vào miệng ốc và rải thêm ít đậu phộng rang lên trên khiến thịt ốc dậy mùi thơm ngát, chỉ ngửi thôi cũng đã thấy ngon.
Dulichgo
Ốc tươi luôn sẵn có từ biển đảo, để món nướng có hương vị riêng đặc trưng, mỗi hàng quán thường chỉ cần "đầu tư" thêm cho phần nước sốt hoặc nước chấm, để món ăn có thêm hương vị đậm đà. Gần đây nhiều hàng quán còn "biến tấu" ốc tỏi thành món ốc xào khoai cao vừa thơm ngon, vừa độc đáo.

Món này đòi hỏi người làm phải khéo tay và mất nhiều công sức hơn. Ốc tươi rửa sạch ngâm với nước lạnh, cho thêm chút ớt để ốc nhả hết chất bẩn ra ngoài. Sau đó trụng với nước sôi trước khi cạy lấy thịt, rửa với nước pha muối, để ráo.

< Ốc tỏi xào khoai cao, món ngon ở các nhà hàng đặc sản biển.

Dùng dao thái ốc thành miếng vừa ăn rồi ướp với gia vị gồm tiêu, hành, tỏi, ớt, gừng và nước mắm cho thấm đều. Sau cùng bắc chảo lên khử dầu tỏi trước khi cho ốc vào xào chung với cà chua, hành củ và ít bột mì pha loãng. Khi ốc thật chín cho tất cả vào đĩa và trang trí khoai cao thái chỉ đã chiên giòn lên mặt, dưới đĩa là một lớp rau răm rồi rải ít tiêu và vài lát ớt màu đỏ cho bắt mắt.
Dulichgo
Món này có thể ăn kèm với rau cải, chấm tương ớt hoặc nước mắm chua cay. Thịt ốc ngọt, giòn nhưng hơi dai, càng ăn càng thấy khoái khẩu. Món ốc biển xào khoai cao là món ăn lạ miệng và có lợi cho sức khỏe. Thịt ốc vốn giàu dinh dưỡng, nhiều đạm, canxi, phốt pho, sắt, vitamin và hơi béo. Bản thân khoai cao hoặc khoai tây cũng rất ngon, nhiều chất bổ dưỡng, được nhiều người ưa thích.

Đây vừa là món khai vị, vừa là món ăn chính hoặc lai rai với bạn bè. Có thể dùng chung với bánh mì kèm theo nước sốt cay cay để dễ tiêu hóa và kích thích vị giác.                                         

Theo Hoài Vũ (Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!

Lên đỉnh Ngũ Chỉ Sơn (Phần cuối)

(Tiếp theo) - Và đây, toàn cảnh thác mây trải dài nhiều km, suốt từ Tả Giàng Phình sang tận Nhìu Cồ San xa tít tắp. So với thác này, Victoria cũng chào thua.

< Em đây, em cầm máy ảnh nên ít ảnh lắm. Cạnh là Chuẩn và Sinh trong ngày thứ 3, các bác thấy trên này sạch chả cần thay quần áo.

Sáng ngày thứ ba, ba anh em tỉnh dậy giữa sương mù giăng kín, thấy mình đang ở giữa rừng trúc bạt ngàn, nhấp nhô những cành mận mốc thếch và lác đác những cây chè cổ thụ, nhưng sườn bên này dường như không có màu xanh nào ngoài màu xanh của giống trúc lùn. Giống cây báo hiệu địa hình đỉnh núi, nơi gió mùa tràn qua được và chúng buộc phải thích nghi bằng cách hạ thấp độ cao của mình nếu không muốn bị thiên nhiên hạ gục.

< Vách đá dựng ngược ở đỉnh đèo​. Một trong năm đỉnh Ngũ Chỉ Sơn đã ở ngay bên trên đầu.

Bọn em bật bếp xăng nấu nước và ăn bánh mỳ chấm với đồ hộp đun nóng. Tất nhiên sau đó là pha cafe hòa tan, nhưng trên này cafe hòa tan cũng ngon vô cùng. Nhâm nhi ly cafe buổi sáng ở độ cao 2400m trong cái lạnh ban sáng tê tái, cái cốc giấy ấm áp trong lòng bàn tay là những thú vui không bao giờ em bỏ qua.


< Ở cái khe này, gió lớn thổi bạt cả những thân trúc cứng như thép.

Rồi ba anh em tiếp tục trek ngược lên theo cái khe nước hôm qua. Càng lên cao cảnh vật càng hùng vĩ, nhưng gió gào rú đập từng tảng mây vào mặt khiến cho tầm nhìn hạn chế. Chuẩn quay sang em chán chường - anh ơi hôm nay lại không có mây. Đã hai ngày đi trong không khí ẩm ướt, em cũng cảm thấy chán ngắt vì cái khung cảnh mờ ảo hỗn độn này. Không thấy dấu hiệu của biển mây - nỗi ám ảnh khắc khoải của dân leo núi. Hầu như người đam mê leo núi nào cũng mong muốn ít nhất một lần được lặng ngắm bình minh trên đại dương giữa lưng chừng trời.


Khoảng hơn tiếng trek ngược của buổi sáng nữa, ba anh em tới một chỗ đất khá bằng phẳng, dừng lại nghỉ chân. Đột nhiên em rú lên với Chuẩn: Anh vừa nhìn thấy đỉnh Ngũ Chỉ Sơn!!!
Dulichgo
Không thể nhầm lẫn được, một đỉnh núi hiên ngang và dựng đứng như những gì em tưởng tượng về Ngũ Chỉ Sơn vừa hiện ra sau một cơn gió lớn bạt mây mù, khá mờ ảo, nhưng em chắc chắn mình không nhìn nhầm.


Em vội vàng mở địa hình đồ: Trời ơi, đang ở độ cao 2500m, Chuẩn cũng mở GPS kiểm tra, đúng là 2500m. Không lẽ cái khe này dẫn thẳng lên tận đỉnh? Em hồi hộp trống ngực loạn nhịp, có lẽ đúng rồi, hoặc lên gần tới đỉnh.

Hú hét một hồi, cười điên loạn sung sướng, mấy anh em giơ máy ảnh lên chờ đợi đỉnh núi lại hiện ra nhưng chờ đợi vô ích, mây mù cứ dày đặc bao quanh chúng em mãi. Thế là cất hết máy móc trek lên tiếp, khoảng chừng 15-20 phút nữa, cái khe dần trở nên khô ráo bằng phẳng, rồi một vách đá dựng ngược hiện ra.

Đây rồi, đây chính là điểm đầu nguồn con suối Bình Lư. Dưới chân nước đã khô, chúng em đứng dưới một vách đá đổ nghiêng tạo với mặt đất một góc khoảng 75 độ. Vách đá cao khoảng 30m, hùng vĩ dựng ngược, phía đối diện là sườn núi dốc mọc đầy trúc lùn. Và gió, gió giật từng cơn, có lẽ khoảng cấp 6 cấp 7. Trong những đám mù đặc đang bị gió mùa lèn qua qua khe núi này, thấp thoáng hai cái đỉnh tròn, dựng đứng của Ngũ Chỉ Sơn mà có cảm giác chỉ giơ tay ra là với được.

Những cây trúc oằn mình chống lại từng cơn gió giật, tưởng như chúng bật gốc đến nơi, nhưng kỳ thực chúng rất dẻo dai, cứ mỗi đợt gió giật qua chúng lại trở về vị trí cũ. Giống trúc trên đỉnh này tiêu biến gần hết cả lá xanh, chỉ còn thân vàng óng ánh như tre ngà và rễ chùm trên thân biến thành gai cứng như thép.

Em chặt lấy một cây chặt đẽo tỉ mỉ làm kỷ niệm, rồi cả ba không thể chịu được gió giật táp vào mặt, luồn hơi lạnh vào da thịt tới thấu xương, ba anh em trốn sau một hốc đá phía dưới khe khoảng 10m để bàn phương án đi tiếp.


Lúc này đứng giữa 2 khe ở độ cao gần 2600m, em có 2 lựa chọn, hoặc leo đỉnh bên tay phải theo hướng đi, cao hơn nhưng nguy hiểm hơn.

Phương án khác là leo lên đỉnh phía tay trái. Dẫu leo đỉnh nào thì cũng phải dùng dao chặt gốc trúc mở đường đi lên, nhưng trước hết phải vượt qua một vách đá dựng đứng. Em thử leo lên vách đá trơn trượt, may quá có những cây si, cây dại mọc trong khe nên leo lên vách không phải là nhiệm vụ bất khả thi.


< Một đỉnh phụ của Ngũ Chỉ Sơn.

Do gió vẫn giật rất mạnh, em quyết định chỉ leo lên vách bên trái để có thể chụp hình đỉnh "ngón trỏ" của Ngũ Chỉ Sơn, đánh dấu độ cao rồi tụt xuống.
Dulichgo
Chỗ em đứng chụp đỉnh Ngũ Chỉ Sơn là 2606m, theo GPS, còn đỉnh bên phải cao hơn khoảng 15-20m nữa, cỡ 2620 đến 2630m. Nếu leo lên đỉnh Ngũ Chỉ Sơn thì em sẽ không có được tấm hình trên.

Có được hình đỉnh núi rồi, bây giờ chọn đường xuống núi. Không muốn quay lại đường cũ, ba anh em lần vách đá xuống núi theo hướng Tả Giàng Phình. Vách đá sâu hút, nhìn không thấy đáy vực, nhưng có cây lớn mọc cùng trúc và dây leo khắp nơi, chúng em cứ theo đường zigzag cắt vực từ bên nọ sang bên kia rồi hạ thấp độ cao dần, chỗ nào khó quá thì Sính chặt thân cây cỡ bắp chân, đẽo thành bậc cỡ bước chân rồi chọc xuống làm thang. Lưng đeo ba-lô quay ra vực, mắt nhìn ngang tay bám chắc vào từng khóm cây, kiểm tra độ chắc chắn của chúng rồi mới dời bước, cứ thế chúng em tiến xuống đáy vực...

Vừa di chuyển treo mình trên những chỗ vách đá hoặc thân cây chắc chắn, em vừa lôi máy ảnh ra cố gắng chụp lại quang cảnh xung quanh: Những vách đá dựng ngược ngất trời, một rừng mận và chè cổ thụ mọc bên núi đối diện.
Dulichgo
Những tay mận, tay đào rừng mọc ra từ vách đá nom thật kỳ dị, nhưng từ trong thân gỗ khẳng khiu lác đác nảy lên những mầm non đầy nhựa sống - những cây mận, cây đào cổ thụ sắp đơm hoa chào đón mùa xuân về trên núi. Có lẽ vào tháng 3 nơi đây sẽ đẹp như một bức tranh tuyệt tác.

Quả không bút nào tả xiết vẻ đẹp của Ngũ Chỉ Sơn, nó làm em liên tưởng tới thắng cảnh Thiên Môn Sơn của Trung Quốc nổi tiếng thế giới, nhưng so về độ cao, độ kỳ vĩ của tạo hóa, tính nguyên sơ và đa dạng của hệ thực vật và động vật thì cảnh quan ở Thiên Môn Sơn trở nên vô nghĩa khi đứng trước Ngũ Chỉ Sơn. Thiên Môn Sơn cũng có những vách núi dựng đứng nhưng chỉ ở độ cao 1000m và có sự can thiệp quá thô bạo của con người. Còn ở nơi này vẫn nguyên sơ và hoang dại làm ta ngỡ như lạc vào một thế giới cổ tích thời tiền sử. Chỉ có những loài cây mạnh mẽ nhất, cứng cáp nhất mới trụ lại được trước thiên nhiên ở đây.

Em quơ tay với lấy một nhánh mận gần đó và quan sát: Mỗi năm cây mận lại nảy mầm và đơm hoa một lần, một cánh tay mận như thế vươn ra từ cành nhỏ mọc trên cành lớn, đếm được mười tám khấc, mỗi khấc tương ứng với một năm. Như vậy chỉ riêng việc vươn được cánh tay dài nửa mét này, cây mận đã mất 18 năm!

Mải mê với thiên nhiên, lúc đó em ngồi trên một khúc cây đổ ngang cheo leo giữa vách núi dựng đứng, chờ đợi cho mây bớt đi để lưu lại những khoảnh khắc của đỉnh núi, máy ảnh cứ chực sẵn - hôm nay không mang chiếc DSLR nào mà dùng loại compact nikon 1 cho gọn nhẹ. Một ống tele mang theo thì bị trục trặc không chụp được ảnh nào, chỉ còn mỗi ống fix 50mm. Chính vì thế, ảnh mà các cụ xem cũng đúng như tầm mắt em những gì thấy được.

Cứ chờ mãi, chờ mãi, nhưng hết đợt mây này đến đợt mù khác ào tới, rồi những giọt mưa nhỏ tạt ngang dọc khiến nhiều ảnh không thể lấy được nét. Nhưng đỉnh núi cứ mờ ảo, khi ẩn khi hiện như trêu ngươi. Không biết ngồi như thế bao lâu, chợt nghe văng vẳng tiếng Sinh hú hét ở dưới: "Anh ơi xuống đây đẹp lắmmmm!".

Em vội tụt xuống theo Sinh và Chuẩn. Xuống 50m rồi 100m, bỗng đâu mây mù như chợt vén ra để lộ khoảng trống trắng toát dưới chân, thấp thoáng dưới kia, ở độ cao khoảng 1800-2000m là một biển mây trắng xốp, bồng bềnh êm ả, khác hẳn với khung cảnh gió núi thét gào mây mù cuộn đặc trên này.
Dulichgo
Em tụt xuống được hết vách núi và chạm chân vào một sống núi khá cao và hẹp, chỉ chừng 1,5 đến 2m chạy từ lưng chừng đỉnh núi xuống hút phía dưới, ở đây cây cối khá rậm rạp che khuất phần lớn tầm nhìn xung quanh. Ba anh em có thể chạy nhanh trên sống núi bằng phẳng này, cố gắng tìm một khoảng quang đãng để chụp ảnh như sợ biển mây tan đi mất. Nhưng mù càng ngày càng thưa, biển mây đây rồi, mây bồng bềnh phía dưới như bông trắng tinh, êm ả và phiêu diêu như thiên đường trong khi bên trên gió vẫn ào ạt thổi.

Trong lúc mấy anh em xuống núi, em cứ thắc mắc tại sao trên sống núi chạy dọc lại có những âm thanh lớn như vậy? Tụi em đi dọc theo sống núi, thỉnh thoảng có những cơn gió giật ào qua, mạnh tới nỗi phải thụp người xuống tránh.


Tới một chỗ, có một cây gỗ lớn bị chặt hạ, em phát hiện ra con đường mòn trên sống núi này là do lâm tặc phá rừng. Gốc cây còn nguyên vết cưa mới tinh. Gỗ xếp ngổn ngang dưới khe vực.


Nhờ có khoảng trống của cây cổ thụ này bị chặt hạ, em quay lại và ngẩng đầu lên, nhìn lại quãng đường mình vừa đi, và phát hiện ra, âm thanh ào ào như tiếng động cơ máy bay kia là do một dòng thác mây từ trên đỉnh Ngũ Chỉ Sơn đổ ập xuống đầu mình. Hóa ra đám mù và gió rít kia, nơi mấy anh em vừa chui ra chính là một dòng thác khổng lồ từ mây mù...
Dulichgo
Từ trên cao, một dòng thác như thể đang đổ ập xuống đầu ba anh em, tưởng như mây mù sắp choàng lấy những kẻ lữ hành thì gần đến nơi chợt những con sóng tung bọt trắng xóa hung dữ tản đi đâu mất!

Những tiếng ù ù gào rú như thể hàng vạn con trâu xổng chuồng trên thảo nguyên bao la. Cảnh tượng thật huy hoàng quá đỗi khiến em choáng ngợp đến ngây người, không thể thốt lên lời nào.

Càng đi xa khỏi chân thác mây, cảnh tượng càng trở nên choáng ngợp!

Mở ba-lô lấy đồ ăn, ăn trưa với bánh chưng lớn và nấu nước pha cafe trong ánh mặt trời rực rỡ, biển mây bao la và toàn cảnh dãy Ngũ Chỉ Sơn. Tận hưởng thôi! Chưa có cái bánh chưng nào ngon thế! Sao cốc cafe hòa tan mà như được uống loại hảo hạng vậy? Hay nó được pha với nguồn nước quá ngọt ngào và tinh khiết trên tận đỉnh Ngũ Chỉ Sơn! Chưa có điếu thuốc nào lại ngon thơm hơn thế, dù cho nó có ngấm nước và mốc meo.

Bọn em bắt chặt tay nhau, say mê ngắm nhìn những khoảnh khắc diệu kỳ của mẹ thiên nhiên, sưởi nắng cái nắng trong veo của mặt trời rực rỡ ban trưa mà sao mát lạnh, ngắm những tạo vật của đất trời Tây Bắc. Ngả lưng trên vách núi đầy gai nhọn mà sao êm ái hơn sofa văn phòng. Em say sưa ngắm nhìn thác mây, quan sát sự vận động của thiên nhiên, liên tục chụp những bức ảnh, hết góc này đến góc khác, rồi chúng em chụp cho nhau. Lá cờ tổ quốc em đã kín đáo nhét vào tận đáy ba-lô cũng được mang ra lồng cán, nó bay phần phật trên không trung, in sắc đỏ rực rỡ trên nền trời xanh thẳm. Những lời hát của bài quốc ca quen thuộc như ngân nga trong lòng, trước khung cảnh thiên nhiên này mọi vật trở nên thiêng liêng kỳ diệu.

Không còn lời nào tả xiết nữa, sao mà thiên nhiên Việt Nam đẹp quá vậy! Mãn nhãn bởi khung cảnh quá kỳ vĩ, mãn nhĩ với tiếng thác thét gào, mũi ngửi hương thơm của rừng, miệng uống nước khe trong vắt và tinh khiết, được tận tay cảm nhận những thứ êm ái như rêu phong và địa y mọc trên thân cây đào cổ thụ trên đỉnh Ngũ Chỉ Sơn, được đồng hành với người bạn mới quen mà sao đã trở nên thân thương. Đặc biệt nhất là được trải nghiệm khoảnh khắc thác mây hình thành từ những trận gió mùa tràn qua khe Ngũ Chỉ Sơn, khoảnh khắc ấy chưa chắc em sẽ được chứng kiến lần thứ hai, bởi thiên nhiên mỗi mùa mỗi khác, Ngũ Chỉ Sơn sẽ khác trong lần viếng thăm tới, bởi như triết gia cổ đại Aristos đã nói: Không ai tắm hai lần trên một dòng sông.


Chặng đường về chui xuống mây mù, xuyên vườn thảo quả và bạt ngàn rừng mai dại trải vàng cũng không còn quá nhiều ý nghĩa với chúng em nữa.​
Dulichgo
Nhất định, nhất định thế! Em sẽ còn quay lại nơi đây, để lại được hòa mình vào với thiên nhiên, được lạc lối trên những biển mây mù mịt, được gào thét với đỉnh núi, được lặng ngắm mây trời... và bởi vẫn thiếu điều gì đó khi chưa được chứng kiến bình minh và hoàng hôn trên đỉnh núi. Ngọn núi đã trở nên quá đỗi thân thiết mà hai anh em coi nó như người bạn lớn của mình bởi những trải nghiệm, những cảnh đẹp ngoài sức tưởng tượng, và cả những khó khăn gian khổ mà nó đã khiến kẻ bộ hành trải qua. Tạm biệt Ngũ Chỉ Sơn và hẹn gặp lại!


Kinh nghiệm du lịch vùng sa mạc

(PNO) - Chinh phục những vùng cát nóng sa mạc luôn mang lại cho dân phượt nhiều trải nghiệm thú vị và khó quên. Nên tuy nhiều khó khăn thử thách, mỗi năm vẫn có rất nhiều người chọn điểm đến hấp dẫn này để khám phá.
Để chuyến khám phá sa mạc thêm thuận lợi và an toàn, bạn cần chú ý đến các vấn đề quan trọng sau đây:

+ Mang theo nước uống càng nhiều càng tốt

Mỗi năm, có rất nhiều người chết do cơ thể bị mất nước khi sống trong điều kiện thời tiết nóng bức và khô hạn ở sa mạc. Cho dù bạn sống ở bất kỳ nơi đâu, việc uống nhiều nước là điều thực sự cần thiết nhằm giữ cho cơ thể luôn được thủy hợp, giúp cho các cơ quan nội tạng hoạt động tốt hơn.

+ Di chuyển với tốc độ chậm

Trên sa mạc, nên di chuyển với tốc độ chậm rãi, chọn thời điểm khởi hành có nhiệt độ thấp (lúc chiều tà, ban đêm) hoặc tản bộ ở những nơi có càng nhiều bóng râm càng tốt như chân núi, hang đá, cây cối…
Dulichgo
Điều này sẽ giúp cho cơ thể của bạn tránh tiết nhiều mồ hôi và bị mất nước nhanh chóng.

+ Trang phục phù hợp

Nên mặc quần áo sáng màu và có chất liệu vải cotton vì chúng có khả năng giữ ẩm cũng như tạo độ mát mẻ cho cơ thể trong thời gian dài.

+ Cảnh giác với động vật nguy hiểm khi khám phá hang động

Khi khám phá các hang động, núi đá hay bụi rậm ở sa mạc, du khách phải cảnh giác với bọ cạp, rắn đuôi chuông, nhện hay các loại động vật có nọc độc khác.

Chúng có thể xuất hiện bất cứ lúc nào và sẽ là mối đe dọa nguy hiểm nếu bạn đang “vi vu” trong các vùng tối hoặc những nơi có gỗ mục nát, ẩm thấp.

+ Cẩn trọng với các cơn bão bụi

Những vùng sa mạc có địa hình bằng phẳng, không có núi đá thường rất dễ xảy ra các cơn bão bụi. Để phòng tránh hiệu quả, tốt nhất là bạn nên chọn các vùng sa mạc có nhiều núi đá để khám phá. Nếu không, bạn có thể dùng khăn bịt mặt hoặc quần áo rộng để che mũi và miệng. Đồng thời, nên đeo kính mát để bảo vệ mắt không bị tổn thương sau một cơn bão bụi.
Dulichgo
Nếu bạn cảm thấy một cơn bão bụi sắp tới, cố gắng tìm nơi trú ẩn an toàn như phía sau tản đá, bụi cây nhỏ, trong hang động hoặc lòng suối khô cạn…

+ Quan sát địa hình khi di chuyển bằng xe

Khi di chuyển trên sa mạc bằng xe, nên chú ý quan sát nhanh địa hình xung quanh. Nếu khu vực nào có cát lỏng lẻo và dễ bị sụt lún thì nên tránh đi vào.

Ngoài ra, những đường lằn cát sa mạc lỏng lẻo cũng có thể do các loại rắn tạo nên để ẩn nấp và ngụy trang. Bạn phải hết sức cẩn thận để không phải giẫm lên rắn và bị chúng tấn công.

+ Chọn thời điểm thích hợp

Nếu thích khám phá sa mạc, nên chọn thời điểm mùa xuân hoặc đầu mùa hè để khởi hành là tốt nhất. Bởi lẽ, vào thời gian này, các dòng sông khô hạn ở vùng sa mạc có thể có ít nước để bạn sử dụng nếu có nhu cầu.

+ Nghỉ ngơi thường xuyên
Dulichgo
Cuối cùng, trải nghiệm du lịch ở vùng sa mạc thường làm cho chúng ta cảm thấy mệt mỏi. Do đó, bạn cần phải nghỉ ngơi thường xuyên trong suốt quá trình di chuyển. Đồng thời, cũng nên chuẩn bị tinh thần để đối phó với các tình huống xấu nhất có thể xảy ra.

Theo Đình Huệ (Phụ Nữ online)
Du lịch, GO!

ĐGD - Vài điều cần bổ xung thêm dưới đây:

- Vào sa mạc hay nơi khô cằn, bạn cần biết hướng nào để thoát ra ngoài vùng ấy. Chí ít là bạn phải biết sơ qua bản đồ vùng này và một la bàn nhỏ. Nếu không, bạn phải định hướng bằng mặt trời và tìm lối thoát bắng cách tìm kiếm trên một đỉnh đồi cao.
Dulichgo
- Để có thế sống sót khi lạc vào sa mạc, hãy tập làm quen dần dần với khí hậu khô và nóng trong sa mạc. Những ngày đầu, bạn không nên hoạt động hay chỉ hoạt động trong một thời gian rất ngắn vào lúc sáng sớm hay chiều tối, sau đó tăng dần giờ hoạt động lên. Thời gian còn lại phải kiếm chỗ trú ẩn.

- Tia nắng của mặt trời dù trực tiếp hay phản chiếu từ cát đều có thể gây mỏi mắt và tổn thương thị giác. Hãy che chắn bằng kính đen, nếu không có thì phải dùng thứ gì đó để giảm cường độ ánh sáng vào mắt (bạn thấy trong phim, người ta trùm khắn kín, chỉ chừa một khe nhỏ để nhìn).
Dulichgo
- Những chỗ da không được che chở đủ, sẽ bị phỏng nắng. Vì vậy không nên phơi nắng quá 15 phút trong những ngày đầu. Hãy mặc nhiều áo quần coton mỏng, nhẹ phủ kín người. Nên mang bao tay, vớ và khăn trùm đầu... nếu được màu sáng thì càng tốt.

- Lúc nào các bạn cũng phải nhớ rằng, toàn bộ sự sống trên sa mạc đều tuỳ thuộc vào nước, nó là nhu cầu số một, cho nên các bạn phải biết tìm kiếm, bảo quản và sử dụng làm sao cho có lợi nhất.

Thứ Năm, 28 tháng 4, 2016

Lên đỉnh Ngũ Chỉ Sơn (Phần 2)

(Tiếp theo) - Có lẽ cũng đến lúc đói mềm sức cùng lực kiệt, khoảng 7h, trong rừng đã tối như hũ nút thì Sinh đi đầu bỗng reo lên sung sướng.

Bọn em thu dọn đồ đạc rồi khởi động một chút trước khi lên đường. Những bước chân đầu tiên của ngày hai trong chuyến đi là dò dẫm trong khối sương mù đậm đặc. Em nhìn lại đồng hồ đo độ cao: 1920m. Mặc dù hôm qua phải qua vài lần đi lên đi xuống suối nhưng ba anh em đã lên được khá cao trong một buổi chiều.

Lúc này tầm nhìn vẫn khá hạn chế, nhưng đã thấy rõ ràng các dấu hiệu của một con đường mòn nhưng ít có người lai vãng tới. Cỏ dại mọc lan tràn trên lối đi, có chỗ phải vạch thảo quả lấy đường.

Vẫn như hôm qua, bọn em cứ mải miết theo sau Sinh, mắt dán dưới chân để tìm dấu con đường mòn, thỉnh thoảng mới ngước nhìn lên, bởi cũng chẳng có gì ngoài cây rừng chìm ngập trong sương sớm. Chẳng mấy chốc thì tới một lán thảo quả bỏ hoang. Nói đúng hơn nó bị bỏ dở ngay trong quá trình xây dựng. Một vài thân cây cỡ trung bình bị chặt dở, tre trúc ngổn ngang, củi đuốc cháy dở nhem nhuốc, mái lán hoang tàn tiêu điều, chỉ có lò sấy thảo quả là còn nguyên vẹn. Ngay cạnh lán là con đường mòn xếp bằng bậc đá lớn dẫn thẳng lên trên.
Dulichgo
Con đường có bậc đá dẫn thẳng lên trên​.

Sinh vẫn đi trước, hai anh em thận trọng bước lên bậc đá trơn trượt theo sau. Theo kế hoạch hôm qua, Sinh bắt đầu dẫn đoàn theo một sống núi hẹp để lên núi khỉ. Sống núi này chính là đỉnh của cái khe hẹp hôm qua mà đêm hôm không chụp được ảnh. Thực ra thì có vẻ như chẳng có con đường nào khác ngoài con đường cả hội đang đi, em đã luôn nhìn kỹ dưới chân để phát hiện bất cứ dấu hiệu ngã ba nào, nhưng suốt từ lúc hoàng hôn hôm trước tới nay con đường mòn là độc đạo.

Thỉnh thoảng em lại dừng lại và mở bản đồ địa hình load sẵn trên chiếc điện thoại chạy HĐH Android 4.0 để kiểm tra, thấy hướng mình đi dẫn tới đỉnh cao nhất của Ngũ Chỉ Sơn ở phía Đông Nam.

Cũng cần nói thêm rằng, dãy Ngũ Chỉ Sơn bao gồm năm khối núi chính chạy từ Tây Bắc xuống Đông Nam, nhưng những ngọn cao nhất (khoảng 2700m và 2800m) lại nằm ở những "ngón tay" phía ngoài (ngón cái và ngón út) chứ không phải ở giữa như ngón tay người thật. nếu cứ giữ hướng đi này, em phán đoán "núi khỉ" chính là ngọn núi cao nhất dãy.

Đường đi lên càng ngày càng khó khăn, gai góc. Sống núi càng lên cao càng hẹp dần, một bên là vách dựng đứng, một bên hun hút rừng già đậm đặc sương mù không thể vượt qua trong điều kiện thời tiết đó. Rồi tới một đỉnh bằng phẳng độ cao 2100m, trúc mọc lút đầu.

Không có bất cứ một dấu chấn người nào ở đây. Sinh đi trước phải chặt trúc mở đường, đi men theo miệng vực. Có lúc mấy anh em phải bước chênh vênh trên một thân cây cổ thụ đổ ngang mục nát. Bất chợt trước mặt là một miệng vực sâu hun hút không thấy đáy, mịt mờ sương, văng vẳng dưới khe vực tiếng suối lớn. Nhô lên phía trên làn sương mờ là những thân cây pơ mu cháy dở khẳng khiu.

Em thử ném một khúc cây xuống vực, không có tiếng "cạch" nhỏ của cú va chạm - đáy vực là quá sâu, không thể xuống từ đây được. Em mở định vị, cố gắng xác định phương hướng trên chiếc la bàn mang theo, nhưng gió gào và đập từng đợt mù đầy hơi nước vào mặt và vào thiết bị, cộng với việc không nhìn đâu ra một điểm cao khiến cho định hướng đường trở thành công việc quá khó khăn. Sinh bèn tìm đường khác đi vòng nhưng rốt cuộc ba anh em cứ đi loanh quanh trên đỉnh núi mà không tìm được đường đi tiếp, vì tầm nhìn bằng không và trúc mọc dày đặc.

Nản quá, chả nhẽ chuyến đi đến đây là kết thúc? Ba anh em kiếm chỗ khuất gió, rút thuốc ra hút rồi bàn bạc. Gió thổi lạnh buốt, đi thì nóng mà dừng lại như này lạnh thấu xương không chịu nổi. Em nhìn vào cái địa hình đồ không biết là lần thứ bao nhiêu rồi quyết định: Phải quay lại!

Gió vẫn gào rú quật từng vốc mù vào mặt từ bốn phía, cái lạnh trên đỉnh núi dần thấm vào da thịt khiến Sinh mặc ít áo đứng run lập cập. Rõ ràng là không thể ở lại đây lâu, em bảo mọi người phải hủy chuyến đi lên núi khỉ, tìm lối cũ men khe núi xuống chỗ con đường mòn. Với phán đoán rằng nhất định phải có đường khác để men theo con suối gần đây, con suối vẫn đang rì rào văng vẳng bên tai.

Xác định đường xuống cũng khá khó khăn, mãi mới tìm được sống núi cũ để xuống đường mòn. Ba anh em vạch rừng lao xuống điên đảo như đá lăn dốc để bù lại khoảng thời gian đã mất, chả mấy chốc xuống chỗ lán thảo quả bỏ hoang.
Dulichgo
Gần tới chỗ lán hoang, theo kinh nghiệm, em bảo mọi người dừng lại, một lần nữa quan sát cái lán từ trên cao. Có khá nhiều dấu vết xung quanh lán, chỗ chặt cây, nơi đốt củi, chỗ đào đá, nhưng đi quanh tuyệt nhiên không thấy có dấu vết đường mòn. Rồi Sinh nhìn thấy một đường trống phía dưới - một khoảng không dài dài không thấy ngọn cây - có lẽ đường mòn đây rồi!

Cả ba cùng nhau vứt bỏ những thân cây rào chắn lối đi, một khoảng trống hở ra để lộ con đường mòn đi sâu hút xuống dưới. Không rõ người ta cố ý che giấu con đường hay vô tình trong lúc dựng lán đã rào lấp đi làm ba anh em không ai nhận ra dấu. Điều này khiến cả bọn trả giá bằng cả buổi sáng lạc trên núi khỉ, tất nhiên lạc mà chẳng bắt được con nào.

Miệng huýt sáo vang, em nhanh chóng đi vào con đường mới, khác hẳn với đường lên núi khỉ gió, đường mòn như giãn ra, rồi đưa ba anh em qua những khu lán thảo quả khác ở phía trước.

Lại nói, lúc dỡ được ít cành cây gãy đổ để lộ ra con đường mòn, bọn em đi một đoạn nữa rất là thuận lợi để tới một lán thảo quả khác, khá khang trang.

< Đây là cái ống nước bằng nhựa do chủ lán bắc ngay cửa.

Mái lán này được lợp hoàn chỉnh bằng gỗ và phủ lên một lớp bạt xanh chống mưa, lò sấy lớn và khô ráo, có cả phần mái thoáng thông gió. Bên ngoài một vòi nước bằng ống nhựa mềm dẫn nước sạch từ cái khe khá xa về ngay cửa lán, đang chảy tràn thành vũng lớn, tràn xuống cả nương thảo quả dưới khe. Lán được ốp gỗ, tất nhiên là gỗ pơ mu xẻ từ một cây lớn, và đặc biệt có cả một cái cửa có khóa treo lủng lẳng. Có lẽ là chỉ khóa khi sấy thảo quả, vì thế em xịch mở cửa dễ dàng.

Mà nếu có khóa đi nữa, người ta có thể trèo vào lán bằng lối nóc lò sấy thảo quả. Bên trong là những vật dụng thô ráp nhất, tối thiểu nhất của cuộc sống rừng rú: Một cái thớt bằng thân gỗ, mấy cái ghế "độc mộc", một con dao cùn, một cái thìa inox, nửa cái can nhựa dùng đựng nước, ít vải vóc cũ và củi đuốc khô ráo cháy dở, tất nhiên không thể thiếu cái điếu cày làm bằng thân tre, lõ điếu cũng bằng tre nốt, dựng ở góc nhà.

Cũng 12h trưa rồi, ba anh em bèn ngồi lại lán nhóm lửa nấu ăn trưa, quyết định sẽ ăn thật no để bù lại những nỗ lực buổi sáng nay đã bỏ ra vô ích trên đường lên hầu sơn. Một bếp củi nhóm bằng củi nứa khô ngay cạnh giàn sấy dùng để nấu thức ăn, một bếp nữa nấu nước trên chiếc bếp xăng chuyên dụng mang theo. Em có một cái bếp xăng với khả năng cháy 0,5l cho 3 bữa lẩu trong rừng, rất phù hợp và nhẹ cho những chuyến đi dài.

Chặt thêm mấy tay trúc làm đũa, lấy lá thảo quả làm thớt và mâm, cả ba chẳng ai bảo ai mỗi người một việc nấu nướng, toàn những ông ở nhà chẳng mó tay vào bếp núc bao giờ sao giờ chăm chỉ thế, chắc thấm câu "muốn ăn thì lăn vào bếp", ở đây chẳng ai làm cho ai được. Không mấy chốc đã có nồi lẩu sôi sùng sục ăn cùng mì tôm, rau rừng, nấm hương đủ vị, mỗi thằng lăm lăm một đôi đũa trúc với cái thìa trên tay, ăn tới đâu vớt tới đó.

Những tảng thịt lớn làm cả ba hồi phục sức lực, còn ly cafe hòa tan nóng hổi trên tay làm anh em nhanh chóng hồi phục tinh thần. Hai anh em vừa nhâm nhi cafe vừa sôi nổi bàn kế hoạch trong ngày. Chặng đường trước mắt còn xa vời vợi, mù mịt, đường đi còn phải qua con suối lớn trước khi tới được những vách đá ở lưng Ngũ Chỉ Sơn. Tuy nhiên có một điều chắc chắn là nếu có trở lại nơi này, nhất định em sẽ chọn cái lán tuyệt vời này làm nơi nghỉ qua đêm trong ngày thứ nhất.

Sau bữa trưa, ba anh em lại phấn chấn lên đường. Lại điệp khúc lên đồi xuống suối, cả bọn đi sâu vào trong rừng già nguyên sinh.
Khoảng một giờ đi bộ nữa, em tới một ngã ba suối khác. Hai con thác nhỏ đổ từ hai phía dòng suối hòa làm một hợp thành con suối lớn đổ về Bình Lư cũng bắt đầu từ đây.

Đã đi qua nhiều con suối cheo leo, trong đó có những đoạn dùng thân cây làm cầu độc mộc không tay vịn để vượt suối, nhưng chưa lần nào em thấy nguy hiểm như lần này. Dưới kia là vực sâu hút mấy chục mét
Dulichgo
Chỗ đặt chân thì trơn bóng đá cuội, không chỗ bấu víu (nguy hiểm ở chỗ này). Sơ sẩy phát là rơi xuống vực. Không hiểu người Mông thồ thảo quả kiểu gì?

Cuối cùng thì cũng xuống được an toàn, em đánh dấu phát.

Nước suối lạnh ngắt như băng, khoảng 5 độ C, nhưng chả còn thời gian mà đùa nghịch, chúng em lại ngược dốc lên đồi.

Từ đây trở đi, rừng già hơn, ba thằng cắm mặt vào con đường mà đi lên dốc. Dốc quá chả còn hơi đâu mà chụp ảnh.

Với lại lúc này tách xa suối lần nữa nên cũng chẳng có view nữa. Chung quanh rừng già u tịch, bắt đầu có nhiều dấu chân thú hoang. Tuy nhiên điểm duy nhất có thể tường thuật lại là chỗ này có nhiều trái cây ăn được và đôi lúc thấy có hang dúi.

Chỗ này có cái rễ cây hay hay, em đánh dấu để người sau nhớ đường:

Trek liền 3 tiếng lên dốc nữa thì mới thấy địa hình bắt đầu thay đổi, lúc này 3 thằng lên được lưng một ngọn núi và đi ngang qua một vòm tre khá bằng phẳng có thể cắm trại ngủ đêm. Cũng khá muộn rồi nhưng quan sát trên bản đồ địa hình thấy trên hướng đi vẫn còn điểm bằng phẳng, em động viên mọi người đi tiếp, bảo phía trước có rừng mơ, chỗ cắm trại to lắm, nhưng hình như chưa ai nghĩ tới chuyện nghỉ vì đã lãng phí cả buổi sáng nay, thế là ba thằng lại cắm đầu đi tiếp.
Dulichgo
Lúc này địa hình chuyển sang khá hiểm hóc, hết xuống vực lại leo lên khe, nhưng nói chung là vẫn leo được. Qua ba cái khe sâu hút như vậy vẫn chẳng thấy chỗ cắm trại nào như lời em nói cả, mà chuyển sang vạch rừng trúc mà đi, rồi lại lần ngược theo một cái khe nước nhỏ trek ngược lên.

Trời thì sập tối rất nhanh, cả ba bắt đầu dùng đèn, nhưng hôm nay địa hình không dễ dàng như hôm qua, em bắt đầu hoang mang, cầm dao cố chặt một khoảng rừng trúc xuống xem có thể tạo ra một chỗ cỡ cái lều cho ba người được không, nhưng vô ích. Chỗ trúc chặt ra lót xuống không thấm vào đâu vì địa hình cứ dốc ngược lên, bao nhiêu trúc cũng không vừa. Gió núi trên độ cao này lại gào thét ghê rợn, chắc ngủ đây thì toi, cựa mình cái lăn lông lốc xuống vực mất, thôi đành đi tiếp đến đâu thì đến.

Chỗ này em lại không chụp ảnh được nữa!
Dulichgo
Lại một lần nữa ba thằng phải đối đầu với bóng đêm. Cuối ngày mệt rồi, không ai nói với ai câu nào nữa. Ba anh em cứ ngược khe đi trong đêm như vậy, lúc thì vật sang sườn núi bên này gió rít ào ào, lúc thì đi giữa khe vực kín gió êm ả, nghe cả tiếng nước khe róc rách và chân mình giẫm nước lép bép trong im lặng rợn người. Em liên tục theo dõi địa hình đồ và cao độ. 2200m rồi 2300m, 2350 rồi, 2400, sao lâu thế này! Càng ngày khe nước càng dẫn đoàn tách khỏi khu vực bằng phẳng mà em dự tính cắm trại lúc trước. Em bảo Sinh bỏ hết chai nước đã cạn sạch ra múc đầy hết lượt để lát nữa bỗng dưng tìm được chỗ cắm được cái lều thì đỡ phải leo xuống vì dốc quá.

Có lẽ cũng đến lúc đói mềm sức cùng lực kiệt, khoảng 7h, trong rừng đã tối như hũ nút. Em định bụng bỏ bánh ra chén rồi mới đi tiếp thì Sinh đi đầu bỗng reo lên sung sướng: Aaaaaaaaaaaaa, anh ơi! Em ngước nhìn lên: Ô hô, một khách sạn năm sao, không, đúng ra là một khách sạn năm ngàn sao trong hoàn cảnh tưởng như không chỗ qua đêm này.

Trong ánh đèn pin mù mờ hơi sương tối, một hốc đá to bằng cả tòa biệt thự sừng sững hiện ra, nó nằm ngay ven cái khe, cách chỉ chục sải chân, chìa ra cái mái tới dăm sáu mét. Bên dưới là ba phiến đá to như cái giường phẳng phiu, hai bên là hai khoảnh đất mọc dày trúc lùn. Em dụi mắt, đúng là trời chiều lòng người, chỗ này ngủ đêm không thể tốt hơn rồi. Đủ tất cả các tiêu chí cần có của chỗ ngủ đêm: Tránh gió, tránh thú dữ, phẳng, nhất là gần ngay nguồn nước sạch. Thế là ba thằng quăng ba-lô trên phiến đá bằng phẳng nhất, cầm dao phạt quang khu đất, chặt cành trúc làm thảm lót sàn rồi dựng lều, bật bếp nấu nước.

Ba phiến đá phẳng là vách chắn gió cho bếp xăng, đồng thời làm chỗ để ba-lô, đồ ăn. Xung quanh tối thui đen kịt, chỉ kiếm được ít củi, em bèn dùng bếp xăng nấu ăn cho nhanh trong lúc Sinh đánh vật với mớ củi ướt rượt. Cũng may em đã gom hết vỏ ni-lon của đồ ăn và túi tắm mang theo chứ không đốt đi, cộng với sợi dây cao su dự phòng và một ít xăng mồi, cuối cùng chỗ củi cũng chịu cháy trong gió núi giật đùng đùng. Ba anh em hong người cho khô, ăn mỳ tôm với đồ hộp và ít giò sót lại cùng với rau đóng gói, ít mộc nhĩ luộc hái được trên đường và gói nấm hương. Sau đó chui vào lều cafe, thò mỗi hai cái đầu ra rít thuốc.
Dulichgo
Gió vẫn gào thét xung quanh, nhưng ở trong lều dưới cái hốc đá giữa rừng này cùng hai đồng đội, em cảm thấy hoàn toàn yên tâm. Lá trúc dày cách mặt đất làm cho đáy lều được khô ráo. No nê rồi, Sinh xung phong mang đèn pin công suất lớn đi lấy thêm củi đủ để cháy cả đêm, rồi giấc ngủ êm ái đến rất nhanh sau một ngày mệt nhọc.
Sáng ra, em mới có dịp nhìn kỹ lại quang cảnh xung quanh chỗ dựng trại.

Còn tiếp
Lên đỉnh Ngũ Chỉ Sơn (Phần 1)
Lên đỉnh Ngũ Chỉ Sơn (Phần 2)
Lên đỉnh Ngũ Chỉ Sơn (Phần cuối)

Theo Sau_ruou (Diễn đàn Otofun)
Du lịch, GO!